REVIEW SÁCH VÙNG ĐẤT QUỶ THA MA BẮT - KEVIN CHEN

Ngày đăng: 11/06/2026
Feature image
Cuốn sách Vùng đất quỷ tha ma bắt được nhà văn xây dựng với không gian ngôi làng ở Đài Loan vào ngày cúng cô hồn của tháng 7. Thời gian trong tác phẩm diễn ra chỉ một ngày nhưng đã gói lại kí ức của một đời người vào đó. Ở đó, ta bắt gặp một gia đình không mấy hạnh phúc khi người mẹ luôn chịu sự chì chiết từ mẹ chồng khi bà sinh liên tiếp 5 người con gái, mãi về sau mới được 2 người con trai. Điểm này cũng giống trong cuốn Chiếc xe đạp mất cắp khi người mẹ sinh liên tiếp những cô con gái, đến cô chị thứ 5 thì đặt tên là Mãn với ý nghĩa đã đủ về con gái rồi, mong muốn được sinh con trai. Phải chăng những áp lực về việc sinh con nối dõi luôn đè nặng lên vai người phụ nữ đã khiến cho họ trở nên nóng tính, cọc cằn và mang theo tư tưởng trọng nam khinh nữ?
 
Nhà văn Trần Tư Hoành đã xây dựng một mê hồn trận với nhiều người kể chuyện khác nhau, đó có thể là những người còn sống hay cũng có thể là hồn ma. Sự thay đổi liên tục về người kể chuyện đã giúp cho câu chuyện trở nên thú vị, các chi tiết dần dần mở ra giúp người đọc dựng lại được một bức tranh toàn cảnh về cuộc đời của một gia đình ở Đài Loan. Từ những tháng ngày nghèo khó cho đến lúc thịnh vượng, từ những kí ứcđầy sự tổn thương của từng nhân vật như con gái thì bị khinh miệt, con trai thì được xem trọng nâng niu cho đến cuộc sống hiện tại đầy khó khăn thử thách. Dường như tất cả nhân vật đều có chung một đặc điểm là họ sống ở giữa lằn ranh, đó là lằn ranh kí ức đầy tổn thương khiến họ không thể chấp nhận cuộc sống thực tại, họ luôn tìm cách trốn tránh. Sự trốn tránh có thể đến từ nhiều cách như chối bỏ thực tại để trốn vào Bạch Cung như cô chị thứ tư, trốn chạy khỏi người chồng luôn bạo hành mình của cô chị thứ ba, lấy một người chồng mình cũng không nhớ mặt như cô chị thứ hai và đau khổ trốn chạy niềm đau thực tại để sống như một bóng ma trong ngôi nhà của mình như chị cả.
 
Nếu nhà văn Trần Tư Hoành kể cho người đọc nghe về kí ức của gia đình thì nhà văn Ngô Minh Ích trong Chiếc xe đạp mất cắp đã cho mời gọi người đọc đi tìm kiếm kí ức về người cha mất tích cùng ông. Trong cuộc hành trình đó, những không gian xa lạ được xây dựng, đó có thể là thành thị của vùng Đài Loan trong lúc đi tìm kiếm chiếc xe hiệu Hạnh Phúc. Cũng có khi là không gian vùng núi hoang sơ của những tộc người để nghe kể về kí ức hòa mình với thiên nhiên. Kí ức không phải lúc nào cũng êm dịu, có đôi khi nó dữ dội, mạnh mẽ như thác ghềnh trong những năm tháng chiến tranh, con người đã đi xuyên qua những cánh rừng bằng chiếc xe đạp như thế nào. Kí ức đã tạo nên một cách sống, một sự suy nghiệm của con người, nó kiến tạo nên bản sắc riêng biệt của mỗi người. Giữa những đoạn kí ức dữ dội, khốc liệt chiến tranh thế giới, tôi lại bắt gặp những đoạn kí ức đẹp như thơ khi con người hòa mình cùng thiên nhiên. Họ lắng nghe bầy voi giữa rừng già, họ xác định phương hướng thông qua âm thanh của rừng, tôi như hòa mình vào thiên nhiên tuyệt đẹp ấy. Tôi bỗng nhớ đến trong cuốn Các bạn tôi ở trên ấy nhà văn Nguyên Ngọc đã viết về triết lý của rừng và con người Tây Nguyên như sau: “Nhớ và quên, ngẫm mà xem, phải chăng nói cho cùng đó là hai lẽ sinh tồn tuy hai mà một, hai mặt chủ yếu không thể tách rời của công cuộc làm người ở đời. Không biết nhớ thì hẳn nhiên không thể là con người rồi. Song sống mà không biết quên, không có những lúc biết quên đi đến mức “nẻ cả lỗ tai” thì cũng chẳng thể nào sống nổi trên cõi nhân gian biết mấy khổ đau, quá ư phức tạp và nhiêu khê này. Cuộc đời này, phải chăng lắm lúc đáng quên biết bao nhiêu, quên phứt đi cho rảnh, cho rồi, mà ngẫm cho cùng cũng lại đáng sống để mà nhớ lấy biết bao nhiêu.” (Nguyên Ngọc)
 
Một kí ức về sinh thái cũng rất được hai nhà văn chú ý khi cả hai miêu tả rất nhiều về động vật. Nếu Trần Tư Hoành miêu tả không gian Bạch Cung cùng những chú hà mã, chú chim tuyệt đẹp thì Ngô Minh Ích viết rất kĩ về không gian voi ở rừng, con người đối mặt với hổ, và những chú tinh tinh lẫn voi được đặt tên Mã tiểu thư trong sở thú. Đặc biệt là trong thời kì chiến tranh khốc liệt, sở thú trong tác phẩm Chiếc xe đạp mất cắp đã giải quyết những con vật đầy tàn nhẫn, đọc đến đây tôi bỗng nhớ đến chi tiết động vật bị hành quyết trong Biên niên kí chim vặn dây cót, phải chăng những kí ức đau thương trong thời chiến tranh không chỉ ảnh hưởng đến con người mà còn ảnh hưởng đến cả những con vật vô tội? Con người có trước hay môi trường tự nhiên có trước? Một câu hỏi lớn được đặt ra khi chúng ta sẽ ứng xử thế nào với môi trường?

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý