
“ĐỂ TUỔI TRẺ LÀ HÀNH TRÌNH ĐẸP NHẤT”
Tác giả: Phan Thế Anh
Năm tháng vội vã, có mấy khi ta để bản thân được tĩnh lặng nhìn lại những đoạn đường đã đi qua. Hai mươi ba giờ - tiếng đồng hồ đều đều từng nhịp… chỉ còn vài phút nữa thôi, có lẽ vậy! Tôi đang chạy đua với thời gian, để con chữ tự do bay nhảy trên màn hình đang rực sáng. Lâu thật lâu, cuộc sống bận rộn đã cuốn đi trong tôi niềm đam mê đọc sách, cái sự lười ấy mà cũng dần dần xâm chiếm lấy tôi. Ở cái ngưỡng của ba mươi, khi mà mọi thứ lẽ ra đã ổn định thì tôi lại ngụp lặn, chới với, cố tìm chút bám víu giữa cuộc đời.
Thật tình cờ, trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, tôi đã gặp “Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất”– những trải nghiệm, những quyết định táo bạo của tác giả Phan Thế Anh (được nhà sách Nhã Nam xuất bản) ở cái tuổi ba mươi đã thôi thúc tôi đọc, đọc nghiền ngẫm; làm sống dậy trong tôi những hoài bão tưởng chừng đã rơi vào quên lãng.
Tôi đã bị “Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất” thu hút bởi cái màu xanh xanh khi đang lướt tiktok vào một ngày mưa đầu mùa hạ. Tôi lướt đọc từng dòng giới thiệu và thốt lên với vẻ ngạc nhiên “ồ, anh ấy cũng là một nhà giáo, anh ấy cũng thích đi và kể lại những trải nghiệm của mình” – một chút điểm chung giữa tôi và tác giả: “Bạn thường hình dung hành trình đẹp nhất là những chuyến đi khám phá chân trời mới lạ cùng những cảm xúc choáng ngợp. Nhưng thật ra có khi nó chỉ đơn giản là những bước chân cô độc, những lúc yếu lòng, hay những giọt nước mắt rơi. Ai cũng sẽ phải đối diện khó khăn, thói xấu, nỗi cô đơn, nỗi buồn, sự thất bại, nhưng từ đó ta lớn lên”. Cuốn sách không chỉ là trải nghiệm về những chuyến đi mà còn là những trải nghiệm sâu sắc của tác giả Phan Thế Anh trong hành trình trưởng thành ở Đài Loan – nơi đã đem đến cho anh một hành trang kiến thức vững vàng, tình cảm, cảm xúc tươi đẹp tiếp tục gieo mầm vào trong tim bao thế hệ học trò.
“Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất” có tất cả 16 nội dung lớn, mỗi tiêu đề được đặt ra cảm giác như tác giả đã gửi trọn vào đó một thông điệp sâu sắc. Mở đầu “Chỉ cần không ngừng tiến về phía trước: bài học leo núi” và kết thúc “Sẻ chia: khám phá chặng đường mới” – như một cánh cửa có khép có mở, như một lời cổ vũ hãy can đảm tiến về phía trước dù cho bạn đang ở những tháng ngày chông chênh khi đã đi quá nửa đời người nhưng bản thân vẫn chưa chạm tới điều mình mong muốn. Lật mở từng trang, tôi càng cảm thấy biết ơn vì đã gặp được cuốn sách này ở thời điểm này!
Đọc “Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất” ta sẽ cùng tác giả trải nghiệm nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nhiều vùng đất khác nhau. Mỗi dấu chân đi qua dù bình dị nhưng đều để lại ấn tượng khó phai. Ta sẽ gặp một Tân Trúc hòa quyện giữa thiên nhiên và văn hóa; một Nội Loan yên bình nhưng bao kí ức văn hóa đáng trân trọng (Tìm niềm vui trong những điều nhỏ bé [Tr.64]). Hay cùng sống trong cảm giác mệt mỏi, sung sướng, hạnh phúc trong những chặng đường leo núi, hết ngọn núi này đến ngọn núi khác, mỗi nơi đem đến một cảm xúc riêng: “Cuộc sống này cũng như một hành trình leo núi không ngừng. Ta cần tập trung vào từng bước đi, vào mục tiêu mình đã chọn, trân trọng từng bước chân, không quá bận tâm đến chặng đường còn lại dài bao nhiêu, khó nhọc đến thế nào. (Trích “Chỉ cần không ngừng tiến về phía trước: bài học leo núi” [Tr. 25]) Dưới mỗi câu chuyện, tác giả đã khéo léo lồng vào những lời nhắn gửi chân thành như những dòng tâm tình, chẳng khuyên răn ai chỉ mong bạn đọc sẽ tự cảm nhận và tìm thấy chút gì đó để bản thân có thể bình thản đối diện với muồn vàn khó khăn, áp lực.
Tác giả: Phan Thế Anh
Năm tháng vội vã, có mấy khi ta để bản thân được tĩnh lặng nhìn lại những đoạn đường đã đi qua. Hai mươi ba giờ - tiếng đồng hồ đều đều từng nhịp… chỉ còn vài phút nữa thôi, có lẽ vậy! Tôi đang chạy đua với thời gian, để con chữ tự do bay nhảy trên màn hình đang rực sáng. Lâu thật lâu, cuộc sống bận rộn đã cuốn đi trong tôi niềm đam mê đọc sách, cái sự lười ấy mà cũng dần dần xâm chiếm lấy tôi. Ở cái ngưỡng của ba mươi, khi mà mọi thứ lẽ ra đã ổn định thì tôi lại ngụp lặn, chới với, cố tìm chút bám víu giữa cuộc đời.
Thật tình cờ, trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, tôi đã gặp “Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất”– những trải nghiệm, những quyết định táo bạo của tác giả Phan Thế Anh (được nhà sách Nhã Nam xuất bản) ở cái tuổi ba mươi đã thôi thúc tôi đọc, đọc nghiền ngẫm; làm sống dậy trong tôi những hoài bão tưởng chừng đã rơi vào quên lãng.
Tôi đã bị “Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất” thu hút bởi cái màu xanh xanh khi đang lướt tiktok vào một ngày mưa đầu mùa hạ. Tôi lướt đọc từng dòng giới thiệu và thốt lên với vẻ ngạc nhiên “ồ, anh ấy cũng là một nhà giáo, anh ấy cũng thích đi và kể lại những trải nghiệm của mình” – một chút điểm chung giữa tôi và tác giả: “Bạn thường hình dung hành trình đẹp nhất là những chuyến đi khám phá chân trời mới lạ cùng những cảm xúc choáng ngợp. Nhưng thật ra có khi nó chỉ đơn giản là những bước chân cô độc, những lúc yếu lòng, hay những giọt nước mắt rơi. Ai cũng sẽ phải đối diện khó khăn, thói xấu, nỗi cô đơn, nỗi buồn, sự thất bại, nhưng từ đó ta lớn lên”. Cuốn sách không chỉ là trải nghiệm về những chuyến đi mà còn là những trải nghiệm sâu sắc của tác giả Phan Thế Anh trong hành trình trưởng thành ở Đài Loan – nơi đã đem đến cho anh một hành trang kiến thức vững vàng, tình cảm, cảm xúc tươi đẹp tiếp tục gieo mầm vào trong tim bao thế hệ học trò.
“Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất” có tất cả 16 nội dung lớn, mỗi tiêu đề được đặt ra cảm giác như tác giả đã gửi trọn vào đó một thông điệp sâu sắc. Mở đầu “Chỉ cần không ngừng tiến về phía trước: bài học leo núi” và kết thúc “Sẻ chia: khám phá chặng đường mới” – như một cánh cửa có khép có mở, như một lời cổ vũ hãy can đảm tiến về phía trước dù cho bạn đang ở những tháng ngày chông chênh khi đã đi quá nửa đời người nhưng bản thân vẫn chưa chạm tới điều mình mong muốn. Lật mở từng trang, tôi càng cảm thấy biết ơn vì đã gặp được cuốn sách này ở thời điểm này!
Đọc “Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất” ta sẽ cùng tác giả trải nghiệm nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nhiều vùng đất khác nhau. Mỗi dấu chân đi qua dù bình dị nhưng đều để lại ấn tượng khó phai. Ta sẽ gặp một Tân Trúc hòa quyện giữa thiên nhiên và văn hóa; một Nội Loan yên bình nhưng bao kí ức văn hóa đáng trân trọng (Tìm niềm vui trong những điều nhỏ bé [Tr.64]). Hay cùng sống trong cảm giác mệt mỏi, sung sướng, hạnh phúc trong những chặng đường leo núi, hết ngọn núi này đến ngọn núi khác, mỗi nơi đem đến một cảm xúc riêng: “Cuộc sống này cũng như một hành trình leo núi không ngừng. Ta cần tập trung vào từng bước đi, vào mục tiêu mình đã chọn, trân trọng từng bước chân, không quá bận tâm đến chặng đường còn lại dài bao nhiêu, khó nhọc đến thế nào. (Trích “Chỉ cần không ngừng tiến về phía trước: bài học leo núi” [Tr. 25]) Dưới mỗi câu chuyện, tác giả đã khéo léo lồng vào những lời nhắn gửi chân thành như những dòng tâm tình, chẳng khuyên răn ai chỉ mong bạn đọc sẽ tự cảm nhận và tìm thấy chút gì đó để bản thân có thể bình thản đối diện với muồn vàn khó khăn, áp lực.
Nhưng có lẽ đọng lại trong tôi nhiều nhất chính là những dòng chữ ở phần “Bạn bè: những ngọn đén nhỏ trong thành phố xa lạ” – nếu bạn từng giống tôi, từng có khoảng thời gian tự nhốt, tự tách biệt ánh nhìn ra khỏi bạn bè, bạn sẽ thấy phần này có ý nghĩa sâu sắc nhường nào. Và thật may, đến hiện tại tôi cũng đã có cho mình những người bạn rất tuyệt vời: “Vì không ai trưởng thành. Và có những mối quan hệ, dù không ồn ào, vẫn đủ để làm dịu trong ta những ngày mưa gió.” [Tr.156] – Tôi đã vội đưa điện thoại và chụp lại ngay trang sách này bởi nó thật sự như một liệu thuốc chữa lành và thức tỉnh tâm hồn tôi.
Để viết về cuốn sách này, có lẽ sẽ rất, rất nhiều điều. Nhưng sẽ hay hơn nếu bạn tự mình vừa đọc vừa ngẫm cùng những con chữ. Nếu có thể hãy thử đọc “Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất” vào một ngày cuối tuần với vào bản nhạc êm dịu bạn sẽ thấy trân trọng và có động lực sống hết mình cho tuổi trẻ của chính mình.
Để viết về cuốn sách này, có lẽ sẽ rất, rất nhiều điều. Nhưng sẽ hay hơn nếu bạn tự mình vừa đọc vừa ngẫm cùng những con chữ. Nếu có thể hãy thử đọc “Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất” vào một ngày cuối tuần với vào bản nhạc êm dịu bạn sẽ thấy trân trọng và có động lực sống hết mình cho tuổi trẻ của chính mình.