
Nếu không còn công việc, chức danh, … chúng ta là ai?
Câu hỏi này đã xuyên thời gian, chu du xuyên suốt dòng chảy của nhân loại mà vẫn còn bỏ ngỏ đến ngày nay.
Hai thế kỷ về trước, cố nhà văn Franz Kafka cũng đã đặt vấn đề này vào cuốn sách Hóa thân (tựa tiếng anh: The Metamorphosis, tựa gốc:Die Verwandlung).
“Hóa thân” kể về những gì diễn ra trong gia đình của Gregor Samsa - một thiếu úy xuất ngũ hiện đang hành nghề rao hàng - khi anh phát hiện bản thân hóa thành một con bọ khổng lồ một sáng nọ. Là trụ cột gia đình, giờ anh và mọi người phải học cách thích nghi với một Gregor “khác”.
Để rũ bỏ thứ vốn quen thuộc để bắt đầu lại, thật không dễ dàng gì.
“Có thật anh muốn căn phòng ấm cúng, hết sức phù hợp với đồ đạc cổ kính của gia đình biến thành một cái hang trần trụi trong ấy anh chắc chắn sẽ tha hồ bò khắp nơi không bị cản trở, nhưng đồng thời phải trả giá bằng cách dứt bỏ mọi thứ nhắc nhở đến quá khứ con người anh?”
“Có thật anh muốn căn phòng ấm cúng, hết sức phù hợp với đồ đạc cổ kính của gia đình biến thành một cái hang trần trụi trong ấy anh chắc chắn sẽ tha hồ bò khắp nơi không bị cản trở, nhưng đồng thời phải trả giá bằng cách dứt bỏ mọi thứ nhắc nhở đến quá khứ con người anh?”
Và trớ trêu thay, cũng như cách Gregor chỉ lo sẽ bị đuổi việc do không thể đi làm hôm ấy, gia đình anh dần dần cũng không mảy may đến sự tồn tại của anh và coi anh như một gánh nặng.
Từ một thành viên gia đình chung mái nhà, giờ đây anh lại chỉ là một gì đó xa lạ họ còn không dám đến gần.
“…khi mọi cửa nẻo đều khóa kỹ thì ai cũng đòi vào, … còn bây giờ khi anh đã tự mở một bên … thì chẳng có một ai bước vô….”
Từ một thành viên gia đình chung mái nhà, giờ đây anh lại chỉ là một gì đó xa lạ họ còn không dám đến gần.
“…khi mọi cửa nẻo đều khóa kỹ thì ai cũng đòi vào, … còn bây giờ khi anh đã tự mở một bên … thì chẳng có một ai bước vô….”
Suốt thời gian lạc lõng trong nơi từng là máu thịt, anh đã có nhiều thời gian để tự vấn. Tự hỏi xem Quản lý của anh sẽ nghĩ thế nào khi anh không đến cửa hàng? Tự hỏi xem em gái anh - khi không còn thu nhập của anh để chuẩn bị cho việc học - sau sẽ phải như nào? Tự hỏi với người bố béo phì và người mẹ hen suyễn thì gia đình sẽ tồn tại ra sao?
Tuyệt nhiên không có một câu hỏi dành cho bản thân, rằng cơ thể mới này như nào? Rằng với khẩu vị ăn uống thay đổi, từ giờ về sau anh sẽ sinh tồn như nào?
Tuyệt nhiên không có một câu hỏi dành cho bản thân, rằng cơ thể mới này như nào? Rằng với khẩu vị ăn uống thay đổi, từ giờ về sau anh sẽ sinh tồn như nào?
Nghịch lý này nhắc nhở rằng: khi bản thân đang vụn vỡ nhất, mình cần nhớ được những gì đã làm nên mình của hôm nay và học cách ghép từng mảnh vỡ ấy lại, để lại nhìn thấy môt bản thân khác, trọn vẹn hơn.
“Con người có thể tạm thời bị tàn phế, nhưng đó chính là là lúc cần nhớ lại trước kia người ấy đã làm việc đắc lực ra sao,...”
“Con người có thể tạm thời bị tàn phế, nhưng đó chính là là lúc cần nhớ lại trước kia người ấy đã làm việc đắc lực ra sao,...”
Và rằng mỗi chúng ta cần không được quên rằng ai cũng có nhiều khía cạnh sâu sắc tồn tại ở trong ta, hơn chỉ là những gì hiện hữu ở ngoài.
“Anh ấy có phải là một con quái vật không, khi âm nhạc vẫn còn tác động đến anh mạnh mẽ dường ấy? “
“Anh ấy có phải là một con quái vật không, khi âm nhạc vẫn còn tác động đến anh mạnh mẽ dường ấy? “