REVIEW SÁCH CÔ GÀ MÁI XỔNG CHUỒNG - HWANG SU-MI

Ngày đăng: 23/06/2026
Feature image
Bài dự thi "Mình nói gì khi nói về cuốn sách yêu thích"

Cuốn sách "Cô gà mái xổng chuồng" - Hwang Sun-mi:
Có ước mơ nào mà không đau?

Vì trước đây mình từng xem bộ phim hoạt hình "Phi đội gà bay" (Chicken Run) nên vô hình trung đã mường tượng cuốn sách "Cô gà mái xổng chuồng" này cũng sẽ là một cái gì đó tương tự - tươi sáng, nhiệt huyết, mang màu sắc cổ tích và happy ending. Nhưng cuốn sách này khác hoàn toàn với hình dung đó. Đây là một câu chuyện rất người nhưng cũng rất ư… thế giới động vật. Nội tâm nhân vật đầy tính người, nhưng cuộc sống thì nghiệt ngã đúng quy luật sinh tồn của động vật trong tự nhiên.

Câu chuyện này có rất nhiều điểm sáng - về tình mẫu tử, về sự chiêm nghiệm, về quy luật tự nhiên, nhưng trong đó có một yếu tố để lại ấn tượng mạnh mẽ cho mình đó là sự suy ngẫm về việc theo đuổi ước mơ.

Nhân vật chính của truyện - Mầm Lá - là một cô gà mái công nghiệp đặc biệt. Cô có suy tư và ước vọng, cô tự đặt tên cho mình, cô nhìn cuộc đời một cách sâu sắc và không ngừng chiêm nghiệm. Ngay từ đầu Mầm Lá đã luôn có một ước mơ mãnh liệt, luôn lặp đi lặp lại trong tâm tưởng:

"Mình chỉ có một ước mơ: Được ấp trứng và nhìn các bé gà con chào đời." (Trang 23)
Nhưng cuộc đời của một cô gà mái công nghiệp vốn dĩ đã được định sẵn từ khi sinh ra - chỉ ăn và đẻ trứng cho đến ngày chết đi. Cô đau đớn nhìn những quả trứng của mình bị bà chủ lấy đi, cô không thiết ăn uống, cô đẻ trứng ngày một ít, cho đến quả trứng cuối cùng "không vỏ mềm oặt" bị ông chủ ném đi không thương tiếc.

Phần đời chán chường vật vã trong chuồng của Mầm Lá cũng tựa như câu chuyện của bao con người bình phàm trong cuộc sống. Dường như ai cũng từng mang trong mình một ước mơ nào đó - có thể nhỏ bé, có thể to lớn, nhưng hiện thực nghiệt ngã như gông xiềng luôn kéo bước chân người ta trì xuống. Nếu Mầm Lá vì không có tự do nên chẳng thể tự chủ ấp trứng nuôi con, thì bao con người trong đời thực cũng bị cơm áo gạo tiền, bị định kiến, bị vùng an toàn,... trói buộc. Nên đôi khi cơ hội đến mà ta vẫn bỏ lỡ, ước mơ ở đó nhưng ta vẫn không dám theo đuổi.

Bước ngoặt của truyện xảy đến khi Mầm Lá có một cơ hội rời khỏi chuồng và đến gần ước mơ của mình. Nếu như là một câu chuyện cổ tích thì tương lai sáng sủa rạng ngời đã mở ra với Mầm Lá. Song trong "Cô gà mái xổng chuồng" thì hiện thực luôn khắc nghiệt hơn tưởng tượng. Thực tế là Mầm Lá bị những cư dân của sân vườn xua đuổi, cô không có nơi ăn chốn ở, và quan trọng nhất - cô không thể đẻ trứng được nữa. Giai đoạn này của Mầm Lá y hệt như hành trình theo đuổi ước mơ của mỗi một người bình thường, cũng luôn gặp phải vô vàn trắc trở, cũng mệt mỏi và bị buộc bỏ cuộc hết lần này đến lần khác.

Trong truyện, mặc dù phải trải qua vô số gian khổ, cuối cùng sau bao nghiệt ngã và chông gai, Mầm Lá vẫn hoàn thành được ước mơ ấp trứng và nhìn con chào đời. Nhưng cho đến thời điểm đó, khi mà ước mơ của Mầm Lá đã đạt thành, thì điều cô gà mái xổng chuồng này đối mặt không phải là viên mãn mà vẫn tiếp tục là đói rét, là không nơi nương náu, là hiểm nguy rình rập, là đứa con mới lớn phản nghịch. Cô thực hiện được ước mơ, nó ngọt ngào nhưng cũng đau đớn hơn bao giờ hết.

Cũng có lúc cô nghi ngờ: "Mình không biết tại sao mình lại sống như thế này nữa, lẽ nào vì mình mang trong mình một ước vọng chăng?" (Trang 120)

Lúc đọc đến đây mình có một sự đồng cảm sâu sắc, vì mình cũng từng như vậy. Và có lẽ ai theo đuổi ước mơ cũng đôi lần như vậy. Vì quá đau, quá mệt nên đến một lúc nào đó sẽ tự vấn, sẽ hoài nghi. Vì trái ngọt không ngọt như tưởng tượng nên đôi khi chính ước mơ của ta cũng khiến ta phải tự hỏi liệu tất thảy có đáng giá?

Có thể nói hành trình vươn tới ước mơ của Mầm Lá trong truyện trải qua ba giai đoạn rất rõ ràng: khi ấp ủ, khi theo đuổi, khi đạt thành. Và ở cả ba giai đoạn, cô đều phải trải qua những vất vả cực khổ khôn cùng.

Nhưng cho đến cuối cùng Mầm Lá vẫn kiên định với ước mơ của mình. Thậm chí khi đứa con cần lời khuyên tìm đến mình, cô đã khuyên con hãy cứ theo đuổi ước mơ của bản thân:

"Phải làm điều mình muốn chứ con. Đó là điều gì thì con hãy hỏi chính bản thân mình." (Trang 168)
Qua câu chuyện, tác giả đã để lại một góc nhìn chân thực đến tàn nhẫn về ước mơ. Rằng phía cuối con đường theo đuổi ước mơ không chắc sẽ có hoa thơm trái ngọt, nhưng chông gai và gian khổ trên hành trình là điều ắt có. Nhưng đồng thời câu chuyện cũng không bàn lùi, không khuyên lui, mà thông qua Mầm Lá, tác giả đưa ra một lời khẳng định với mỗi hành trình theo đuổi ước mơ. Rằng: đau - nhưng nếu dám thì hãy cứ đi. Vì có ước mơ nào mà không đau?
Hết.

Minh Trai - 0767576743 - Email: minhtraine@gmail.com

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý