
Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất: Khi cô đơn cũng trở thành một phần của trưởng thành
Có những cuốn sách không cố gắng dạy ta phải sống thế nào, nhưng lại nhẹ nhàng mở ra một khoảng lặng để ta nhìn lại chính mình. Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất của Phan Thế Anh là một cuốn sách như vậy. Tác phẩm không chỉ kể về những chuyến đi, mà còn kể về hành trình bên trong của một người trẻ khi phải học cách sống xa nhà, đối diện với cô đơn, áp lực và những chênh vênh trong giai đoạn trưởng thành.
Có những cuốn sách không cố gắng dạy ta phải sống thế nào, nhưng lại nhẹ nhàng mở ra một khoảng lặng để ta nhìn lại chính mình. Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất của Phan Thế Anh là một cuốn sách như vậy. Tác phẩm không chỉ kể về những chuyến đi, mà còn kể về hành trình bên trong của một người trẻ khi phải học cách sống xa nhà, đối diện với cô đơn, áp lực và những chênh vênh trong giai đoạn trưởng thành.
Điều khiến tôi ấn tượng với cuốn sách này là cách tác giả nhìn nhận tuổi trẻ không chỉ bằng những gam màu rực rỡ. Tuổi trẻ trong sách có ước mơ, có khát vọng, có những vùng đất mới, nhưng cũng có cả những đêm cô đơn, những áp lực tài chính và cảm giác lạc lõng nơi xứ người. Bảy năm du học và làm việc ở Đài Loan không hiện lên như một hành trình chỉ toàn thành tựu, mà là một quá trình nhiều thử thách, nơi tác giả phải tự học cách thích nghi, tự nâng đỡ bản thân và tự tìm ý nghĩa cho con đường mình đã chọn.
Đọc những trang viết ấy, tôi nhớ lại quãng thời gian mình từng học Thạc sĩ tại Úc trong hai năm. Melbourne được biết đến là một trong những thành phố đáng sống nhất thế giới, nhưng với một du học sinh xa nhà, thành phố ấy không phải lúc nào cũng rực rỡ. Có những buổi chiều tà, khi đường phố dần vắng hơn, ánh đèn bắt đầu lên và nhịp sống chậm lại, tôi lại cảm thấy một khoảng trống rất rõ trong lòng. Ở nơi đất khách quê người, tôi đã từng bôn ba làm đủ công việc để tự lo cho cuộc sống: làm ở các nhà hàng, dọn dẹp vệ sinh, phụ bếp, rồi làm tình nguyện viên trong những hoạt động hỗ trợ cho người vô gia cư… Những công việc ấy giúp tôi trưởng thành hơn, hiểu giá trị của lao động hơn, nhưng cũng có những ngày dù rất bận rộn, tôi vẫn thấy mình cô đơn.
Chính vì vậy, tôi đồng cảm sâu sắc với cảm giác mà Phan Thế Anh viết trong sách. Cô đơn nơi xứ người không chỉ là việc không có ai bên cạnh, mà còn là cảm giác phải tự mình vượt qua rất nhiều điều không dễ gọi tên. Đó là khi ta vừa phải học, vừa phải làm, vừa phải tiết kiệm, vừa phải mạnh mẽ trước gia đình để mọi người yên tâm. Đó cũng là khi ta nhận ra trưởng thành không phải lúc nào cũng ồn ào hay vẻ vang, mà có khi chỉ là việc lặng lẽ bước tiếp qua một ngày mệt mỏi.
Tôi đặc biệt thích cách tác giả tìm đến những chuyến đi. Xê dịch trong cuốn sách này không phải là sự trốn chạy, mà là một cách để chữa lành và rèn luyện nội tâm. Khi leo núi, đứng giữa thiên nhiên hay nhìn xuống thành phố từ trên cao, tác giả như tìm được một khoảng cách cần thiết để nhìn lại những lo toan của mình. Thiên nhiên vì thế không chỉ là phông nền của câu chuyện, mà trở thành một người bạn thầm lặng, giúp con người bình tĩnh hơn trước áp lực và biết lắng nghe bản thân sâu hơn.
Một chi tiết khiến tôi nhớ lâu là khoảnh khắc tác giả nhận bằng Tiến sĩ sau nhiều năm nỗ lực, nhưng trong khán phòng lại không có người thân bên cạnh. Với nhiều người, đó có thể là một nỗi buồn rất lớn. Nhưng điều đáng quý là tác giả không biến nó thành bi kịch, mà chọn nhìn nó như một phần tự nhiên của trưởng thành. Có lẽ lớn lên là như vậy: không phải lúc nào thành công cũng có người chứng kiến, không phải niềm vui nào cũng được chia sẻ trọn vẹn, nhưng ta vẫn cần tiếp tục bước đi và tin vào giá trị của hành trình mình đang đi.
Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất khiến tôi nghĩ rằng tuổi trẻ đẹp không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó chân thật. Đó là giai đoạn ta có thể bồng bột, nóng nảy, yêu đời, thất vọng, cô đơn, rồi lại đứng dậy. Có lúc tuổi trẻ giống như một ngọn lửa phun trào, đầy cảm xúc và khát khao. Nhưng chính những va vấp ấy giúp ta hiểu mình hơn, biết trân trọng tri thức, cơ hội, tình yêu thương và cả sự bình yên trong tâm hồn.
Với tôi, cuốn sách này không chỉ là câu chuyện của riêng Phan Thế Anh, mà còn chạm vào ký ức của rất nhiều người từng rời quê hương để học tập, làm việc và lớn lên ở một nơi xa lạ. Nó nhắc ta rằng cô đơn không nhất thiết làm ta yếu đi. Nếu biết đi qua nó bằng sự bình tĩnh, lòng kiên trì và một trái tim còn muốn sống hết mình, ta có thể biến những năm tháng chênh vênh thành phần đẹp nhất của tuổi trẻ.
Bài dự thi của bạn Trần Hữu Phước.