VÌ SAO JOËL DICKER KHIẾN NGƯỜI ĐỌC LIÊN TỤC ĐOÁN SAI?

Ngày đăng: 10/06/2026
Feature image
VÌ SAO JOËL DICKER KHIẾN NGƯỜI ĐỌC LIÊN TỤC ĐOÁN SAI?

 

Độc giả thriller thường không thích bị lừa.

 

Họ thích đoán trước tác giả.

 

Ngay từ những chương đầu tiên, họ đã bắt đầu ghép các manh mối, loại trừ từng khả năng và cố đi tới lời giải trước khi câu chuyện kết thúc.

 

Với Joël Dicker, kế hoạch ấy hiếm khi thành công.

 

Từ Sự thật về vụ án Harry Quebert đến Thú hoang, Dicker xây dựng tên tuổi của mình bằng một khả năng đặc biệt: khiến người đọc tin rằng mình đã hiểu chuyện gì đang diễn ra, rồi âm thầm thay đổi toàn bộ bức tranh chỉ bằng một chi tiết tưởng như rất nhỏ.

 

Những cú chuyển hướng của Dicker hiếm khi tạo cảm giác bị lừa một cách khiên cưỡng. Khi sự thật được hé lộ, người đọc thường nhận ra rằng các manh mối đã xuất hiện từ trước. Chúng nằm ngay trước mắt nhưng được đặt trong một ngữ cảnh khác, khiến ta nhìn thấy mà không thực sự nhận ra.

 

Có một lúc khi đọc Thú hoang, tôi đã nghĩ mình đoán được hướng đi của câu chuyện. Dicker thậm chí còn cho thêm vài chi tiết để củng cố niềm tin đó. Vài chục trang sau, tôi nhận ra mình đã nhìn đúng các dữ kiện nhưng hiểu sai gần như toàn bộ ý nghĩa của chúng.

 

Cảm giác ấy xuất hiện nhiều hơn một lần trong cuốn tiểu thuyết này.

 

Trong Thú hoang, có một vụ cướp sắp xảy ra ở Geneva, một gia đình giàu có sống bên hồ Léman, một người chồng đang giấu điều gì đó và một người hàng xóm dành cho Sophie Braun sự quan tâm vượt quá mức bình thường. Chỉ cần chừng ấy dữ kiện thôi cũng đủ để người đọc bắt đầu dựng lên những kịch bản của riêng mình.

 

Những suy đoán đầu tiên thường xuất hiện rất nhanh.

 

Và đó cũng là lúc Dicker bắt đầu chơi trò chơi của mình.

 

Ở Thú hoang, ông vẫn sử dụng những cú chuyển hướng quen thuộc, nhưng dàn nhân vật gọn hơn và các tuyến thời gian dễ theo hơn khiến trò chơi trở nên sắc nét hơn. Người đọc không bị cuốn đi vì quá nhiều sự kiện, mà vì liên tục phải điều chỉnh cách nhìn về từng nhân vật. Vừa tin một người xong, vài trang sau đã phải nghi ngờ lại.

 

Trong các cuộc phỏng vấn, Dicker nhiều lần nói rằng điều hấp dẫn nhất của tiểu thuyết trinh thám không nằm ở vụ án, mà nằm ở số lượng khả năng mà người đọc có thể tin vào trước khi sự thật xuất hiện. Quan niệm ấy hiện diện rất rõ trong Thú hoang.

 

Cuốn tiểu thuyết liên tục thay đổi vị trí của người đọc. Nhân vật mà hôm nay ta tin tưởng có thể trở thành người đáng ngờ nhất vào ngày mai. Một chi tiết tưởng như không quan trọng ở đầu sách có thể mang ý nghĩa hoàn toàn khác vài trăm trang sau đó.

 

Đó có lẽ là lý do tôi vẫn tiếp tục đọc Dicker. Không phải vì ông luôn giấu đáp án, mà vì ngay cả khi đáp án đã nằm trước mắt, tôi vẫn thường nhìn nó theo một cách khác với những gì ông dự định.

Ok

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý