
Khi cầm Bố con cá gai trên tay, nhiều độc giả thường dừng lại ở chính nhan đề. Vì sao một cuốn tiểu thuyết về tình cha con lại mang tên một loài cá nhỏ bé?
Câu trả lời nằm ở tập tính rất đặc biệt của cá gai.
Trong tự nhiên, ở nhiều loài cá gai, cá đực là con đảm nhận việc chăm sóc con non. Sau khi cá cái đẻ trứng, cá bố ở lại bảo vệ tổ, liên tục quạt nước để cung cấp ôxy, xua đuổi kẻ săn mồi và canh giữ đàn cá con cho đến khi chúng đủ sức tự bơi đi. Chính tập tính hiếm gặp ấy đã trở thành nguồn cảm hứng để nhà văn Cho Chang-in xây dựng hình tượng người cha trong Bố con cá gai.
Nhân vật người cha trong tác phẩm cũng sống theo cách như vậy.
Ông gần như một mình gánh vác việc chăm sóc đứa con trai mắc bệnh hiểm nghèo. Những ngày tháng của ông xoay quanh bệnh viện, thuốc men, những khoản tiền điều trị và nỗi lo thường trực về tương lai của con. Cuộc sống của người cha được kể bằng những việc rất bình thường: một bữa ăn, một đêm thức trắng, một lần nắm tay con, một lời động viên được nói ra ngay cả khi chính mình cũng đang tuyệt vọng.
Đó là tình yêu không cần phải diễn đạt bằng những lời lẽ lớn lao.
Điều khiến Bố con cá gai chạm đến nhiều độc giả không nằm ở những bi kịch liên tiếp xảy ra, mà ở cách Cho Chang-in quan sát tình phụ tử. Người cha trong truyện không phải người hùng. Ông cũng có lúc mệt mỏi, bất lực và sợ hãi. Nhưng mỗi khi đứng trước lựa chọn, ông luôn đặt con trai lên trước chính mình.
Có lẽ vì vậy mà hình tượng cá gai trở nên đặc biệt. Loài cá ấy không mạnh mẽ nhất đại dương, cũng không nổi bật bởi vẻ ngoài. Điều khiến nó được nhớ đến là bản năng ở lại để bảo vệ con non cho đến tận cùng khả năng của mình.
Đó cũng là ý nghĩa của nhan đề Bố con cá gai.
"Cá gai" không chỉ là một hình ảnh gợi mở. Nó trở thành biểu tượng cho một kiểu tình yêu rất ít khi được nói thành lời: lặng lẽ, bền bỉ và sẵn sàng hy sinh mà không chờ được đền đáp.
Ngay từ những trang đầu, Cho Chang-in đã gửi vào đó toàn bộ tinh thần của tác phẩm. Câu chuyện không chỉ viết về một người cha và một đứa con, mà còn viết về những con người bình thường vẫn âm thầm gánh lấy phần khó khăn nhất của cuộc đời vì người mình yêu thương.
Đó cũng là lý do Bố con cá gai vẫn được nhiều độc giả nhắc đến như một trong những tiểu thuyết xúc động nhất về tình phụ tử của văn học Hàn Quốc. Không cần những tình tiết quá kịch tính hay những lời thoại hoa mỹ, cuốn sách khiến người đọc nhớ rất lâu bởi một điều giản dị: có những người cha dành cả cuộc đời để ở phía sau con, giống như cá gai bố lặng lẽ canh giữ tổ trứng giữa dòng nước, chỉ mong đến ngày con đủ lớn để bước tiếp trên con đường của riêng mình.