
Niềm vui là gì? Trên đời này, mấy ai cắt nghĩa được chữ “vui”?
Người ta thường nghĩ một người hay cười là một người nhiều niềm vui. Và trái lại, một người lặng lẽ, thích ở một mình thường được đánh giá là cô độc, buồn tẻ. Nhưng có phải lúc nào nụ cười cũng là dấu hiệu của niềm vui? Và cứ một mình thì nhất định là buồn?
Thực chất, chẳng có một thước đo nào chính xác để đánh giá một người có nhiều niềm vui hay không. Niềm vui vốn là một điều rất riêng và đôi khi nằm ở những nơi mà người khác không thể nhìn thấy.
Có người vui vì những cuộc gặp gỡ, vì những câu chuyện với bạn bè mãi không dứt. Có người lại tìm thấy niềm vui khi một mình trong căn phòng yên tĩnh, với cây bút và những con chữ.
Nhà văn Phạm Ngọc Tiến trong cuốn sách “Chuyện liền ông liền bà” đã từng chia sẻ, nghề văn của ông là nghề “cặm cụi cô độc nhốt mình với chính bản thân mình, không thể nương tựa vào ai”, sống với nghề văn, ông biết “ngự trị đời sống tôi là sự cô độc”. Nhưng nó lại là “sự cô độc của nhiều niềm vui kết tụ sau khi đã lọc đi những nỗi buồn”. Vậy mới thấy, người cô độc thực chất lại đang rất vui.
Có lẽ, đối với Phạm Ngọc Tiến nói riêng và mỗi con người nói chung, niềm vui chân chính nằm ở việc hiểu mình thực sự cần gì. Tiếp xúc với nhiều người, trải nghiệm nhiều điều, suy cho cùng đều hướng tới cái đích là để hiểu bản thân mình, để hiểu điều gì làm ta hạnh phúc.
Khi đã đi qua nhiều năm tháng, người ta sẽ dần biết cách gạn lọc những buồn vui của đời sống, để giữ lại cho mình những điều thực sự đáng quý.
Đi tìm niềm vui, sau cùng, chính là “ đi tìm những chân giá trị bé nhỏ cho bản thân”.
#nhanam #nhanamtiengviet #nhanambooks