TÔI NHƯ KẺ ĐI ĐÀY TRÊN SA MẠC TỜ GIẤY

Ngày đăng: 18/04/2026
Feature image


Nhà thơ Trần Dần là con người sáng tạo không mệt mỏi. Ông không chịu ngồi yên mà cật vấn con chữ không nguôi. Di sản thơ mà Trần Dần để lại vẫn luôn làm người ta ngạc nhiên, mỗi lần đọc lại có thêm những bất ngờ.
🖋️ Trần Dần xoay vần chữ “sạch”:
SAU MƯA
Đại lộ sau mưa thủy mạc
Hoa viên lòng lọc bộ hành
Xòng xọc tàu lên sạch một mạch
Cột đèn mưa sạch
Con chim sẻ sạch
Tôi đi sành sạch
. . . . . . Bốn bề
Tia mắt sạch nhìn nhau
🖋️ Trần Dần làm thơ mini:
tôi đã hát những ngày mai - không hát
bây giờ? tôi hát - lạc quan đen
tất cả những gì tôi có
đều zo tôi tự sắm lấy
bằng-nhiều-mất-ngủ-chân-mây
🖋️ Trần Dần chơi với phố xá và sắc màu:
BƠ VƠ
Phố cụt đâm vào phố cụt
Tôi đâm ngang phố Hàng Đồng đâm bổ xuống Bờ sông
Ở đâu? Ở đâu có ngụm đèn xanh
Rèm che nhòe cửa sổ?
Ở đâu còn một phố thề son sót lá đưa thư?
Gió may ơi đừng nổi lạnh!
Để tôi phải chạy phố đèn vàng
Chạy dọc phố đèn nâu
Mưa bụi! Đừng rơi!
Tôi thò cổ ngã tư khuya
Hàng đèn cà thâm thâm quầng phố vắng
Bế mạc chợ phiên rồi - cổng gỗ khóa từ lâu
Thì đi thôi! Có phố nào xanh
Hoa lay hàng dậu tím?
Có phố nào chờ tha thiết nữa tự ngày xưa?
Để tôi khỏi phải bơ vơ

 


Nhà phê bình Vương Trí Nhàn viết: "Trước mắt người đọc thấy hiện lên rõ nét một nhà thơ sứ đồ, mà cũng là một nhà cách mạng bẩm sinh, con người của dằn vặt trăn trở, con người quyết liệt, đi gần tới thô tục, cục cằn, con người căm thù xã hội cũ và tất cả những gì trì trệ, mòn mỏi, đến mức sẵn sàng chửi thề, đập phá, song lại cũng là con người có trái tim run rẩy, cặp mắt rưng rưng trước cái mới đang sinh thành. Đặt bên cạnh những kẻ ăn theo, những giọng vào hùa, những nhà thơ công chức, Trần Dần là một thế giới hoàn toàn ngược lại. Miễn là cái tư tưởng mà ông theo đuổi được nói ra, và ông được bộc lộ mọi si mê, mọi đắm đuối vì nó, thế là được rồi, còn có hề gì là những đau khổ riêng ông phải chịu!"

Mời bạn tìm đọc “Trần Dần Thơ”

 

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý