Tác giả “Dám bị ghét” viết gì cho phiên bản 13 tuổi của mình?

Ngày đăng: 13/07/2026
Feature image

Nếu có thể gửi một cuốn sách về cho phiên bản 13 tuổi của mình, Koga Fumitake có lẽ sẽ không gửi thêm một bài học về cách phải mạnh mẽ, phải tự tin, phải bước qua nỗi buồn bằng dáng vẻ đàng hoàng như những gì tác giả đã viết trong “Dám bị ghét”.

Những lời ấy, dù tử tế đến đâu, đôi khi vẫn quá lớn đối với một đứa trẻ đang mắc kẹt trong cảm giác mình không thuộc về đâu cả.

Sau Dám bị ghétDám hạnh phúc, Koga Fumitake đã quen thuộc với độc giả như một người biết đưa những suy tư triết học xuống rất gần đời sống: nỗi sợ bị đánh giá, cơn khát được công nhận, sự mệt mỏi khi phải sống theo kỳ vọng của người khác. Nhưng với Nhấc bút lên trong đêm cô đơn, thay vì tiếp tục một cuộc đối thoại sắc lạnh về tự do và hạnh phúc, Koga trở về với tuổi mới lớn của chính bản thân mình - cái tuổi mà con người vừa bắt đầu nhìn thấy thế giới rộng ra, vừa thấy mình bé lại đến đáng thương trong chính thế giới ấy.

Nhân vật chính của cuốn sách là Takojiro, một cậu bạch tuộc lớp chín ở trường trung học dưới đáy biển. Cậu lạc lõng giữa bạn bè, bị bắt nạt, ghét chính mình, và có quá nhiều cảm xúc trôi nổi trong lòng mà không biết phải gọi tên ra sao.

Điều Koga muốn viết cho tuổi 13, rốt cuộc, không phải là bí quyết viết hay. Ông từng muốn rời khỏi kiểu sách dạy viết hứa hẹn biến người đọc thành người giỏi chữ nghĩa ngay lập tức. Với cuốn sách này, viết trở về đúng dáng vẻ khiêm nhường của nó: một cuốn nhật ký và những dòng vụng về giữa đêm. Nhưng chính từ những dòng chữ ấy, con người bắt đầu nhận ra mình đang thấy đau ở đâu, đang sợ điều gì, đang đánh mất tiếng nói của mình vào tay ai.

Có lẽ vì vậy, Nhấc bút lên trong đêm cô đơn giống như một lá thư Koga gửi cho mọi phiên bản 13 tuổi còn ở lại trong chúng ta. Đứa trẻ ấy không cần bị thúc ép phải trưởng thành ngay. Nó chỉ cần được trao một cây bút, và được tin rằng những điều nó cảm thấy - dù rối rắm, vụng về, nhỏ bé - vẫn xứng đáng được viết ra.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý