REVIEW SÁCH YÊU NHỮNG ĐIỀU KHÔNG HOÀN HẢO - HAE MIN

Ngày đăng: 09/06/2026
Feature image
Yêu những điều không hoàn hảo: Yêu bản thân như người mẹ bảo vệ đứa con duy nhất của mình
 
Mình từng nghĩ rằng trưởng thành là hành trình không ngừng sửa chữa bản thân.

Khi còn nhỏ, mình cố gắng trở thành đứa trẻ ngoan hơn. Khi bước vào những năm tháng học trò, mình muốn mình học giỏi hơn, nổi bật hơn. Lớn thêm một chút, mình lại mong mình mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn, hoàn hảo hơn. Dường như ở mỗi chặng đường của cuộc đời, mình đều đặt ra trước mắt một phiên bản lý tưởng nào đó rồi miệt mài chạy theo nó. Thế nhưng càng cố gắng, mình càng nhận ra một nghịch lý: càng muốn trở nên hoàn hảo, mình càng cảm thấy bất an trước những điều chưa hoàn hảo trong chính mình.
Có những đêm rất khuya, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, mình vẫn nằm thao thức vì một lời nói lỡ, một sai lầm nhỏ hay một điều gì đó chưa làm được. Mình trách bản thân vì chưa đủ giỏi, chưa đủ tốt, chưa đủ như kỳ vọng. Và rồi giữa những ngày tháng ấy, mình tình cờ gặp Yêu những điều không hoàn hảo của Đại đức Hae Min.

Cuốn sách đến với mình không như một ngọn đèn rực sáng khiến mọi thứ thay đổi ngay lập tức. Nó giống một tia nắng mỏng manh len qua kẽ lá trong một buổi sáng nhiều sương. Ánh sáng ấy không chói lòa nhưng đủ để mình nhìn rõ hơn những góc khuất trong tâm hồn mình. Ngay từ những trang đầu tiên, mình đã cảm nhận được một sự dịu dàng rất khác. Đại đức Hae Min không dạy người đọc cách trở thành người xuất sắc nhất. Ông chỉ nhẹ nhàng nhắc rằng chúng ta không cần phải hoàn hảo mới xứng đáng được yêu thương.

Đó là một điều tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng khó thực hiện. Bởi từ lâu, rất nhiều người trong chúng ta đã quen nhìn bản thân bằng ánh mắt của sự phán xét. Chúng ta dễ dàng tha thứ cho người khác nhưng lại nghiêm khắc với chính mình. Một người bạn mắc lỗi, ta có thể cảm thông. Một người thân thất bại, ta có thể động viên. Nhưng khi chính mình vấp ngã, ta lại dùng những lời lẽ khắc nghiệt nhất để tự trách móc. Chúng ta thường yêu thương người khác bằng sự bao dung, nhưng lại yêu bản thân bằng những điều kiện.

Đọc cuốn sách, mình chợt nhớ đến một thân cây già mà mình từng nhìn thấy trong một chuyến đi xa. Thân cây ấy không hề hoàn mỹ. Trên lớp vỏ xù xì là những vết sẹo do năm tháng để lại. Có những cành cây đã gãy sau giông bão. Có những khoảng thân phủ đầy rêu phong. Nhưng chính những dấu vết ấy lại khiến nó trở nên đẹp một cách đặc biệt. Nó mang vẻ đẹp của thời gian, của sức sống và của sự kiên cường. Và mình nhận ra con người cũng vậy. Những tổn thương không làm chúng ta kém giá trị. Những thất bại không làm chúng ta nhỏ bé hơn. Đôi khi chính những vết nứt trong tâm hồn lại là nơi ánh sáng của sự trưởng thành đi vào.

Từ việc học cách chấp nhận bản thân, cuốn sách dần mở ra một góc nhìn rộng lớn hơn về những mối quan hệ xung quanh. Mình nhận ra rằng cũng giống như bản thân mình, mỗi người đều đang mang trong lòng những câu chuyện riêng mà người khác không thể nhìn thấy. Có người trở nên lạnh lùng vì từng bị tổn thương. Có người hay nổi nóng vì đang chịu những áp lực không thể giãi bày. Có người vô tâm chỉ vì họ chưa từng được yêu thương đúng cách.

Khi hiểu được điều đó, mình bắt đầu học cách nhìn người khác bằng sự thấu cảm thay vì phán xét. Cuộc sống trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều khi ta thôi cố gắng ép người khác phải giống với mong đợi của mình. Một khu rừng đẹp không phải vì mọi cái cây đều giống nhau. Có cây cao vút đón nắng trên đỉnh đồi, có cây nhỏ bé nép mình dưới tán lá, có những khóm hoa dại nở bên vệ đường và cả những lớp rêu âm thầm bám trên đá. Chính sự khác biệt ấy tạo nên vẻ đẹp của thiên nhiên. Con người cũng vậy. Mỗi người đều có một hành trình, một tính cách và một cách nở hoa riêng.

Một trong những điều khiến mình suy ngẫm nhiều nhất từ cuốn sách là cách chúng ta đối diện với những biến động của cuộc sống. Con người thường mong mọi thứ diễn ra theo ý mình. Ta mong công việc thuận lợi, các mối quan hệ suôn sẻ, những dự định luôn thành công. Nhưng cuộc sống vốn không vận hành như thế. Có những cơn mưa bất chợt giữa ngày nắng đẹp. Có những chuyến tàu ta lỡ mất dù đã cố gắng chạy thật nhanh. Có những người bước vào đời ta rồi rời đi khi ta chưa kịp chuẩn bị.
 
Ban đầu, mình từng nghĩ hạnh phúc là khi mọi thứ diễn ra đúng như mong muốn. Nhưng Yêu những điều không hoàn hảo giúp mình hiểu rằng bình yên không nằm ở việc kiểm soát cuộc đời, mà ở khả năng chấp nhận những điều ngoài ý muốn. Khép lại trang sách cuối cùng, mình nhìn những chồi non rung rinh trong gió đầu mùa và chợt nhận ra: thiên nhiên chưa bao giờ bắt một cái cây phải xanh tốt quanh năm. Có những mùa cây lặng lẽ cắm rễ trong lòng đất, có những mùa trơ trụi giữa giá lạnh. Thế nhưng chính những khoảng lặng ấy lại nuôi dưỡng sức sống cho một mùa xuân trở lại rực rỡ.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý