
TỰA THINH KHÔNG - CÂU TRUYỆN TRUYỀN CẢM HỨNG VỀ NGHỊ LỰC SỐNG VÀ TÌNH MẪU TỬ.
Hiếm có cuốn sách nào để lại nhiều cảm xúc cho tôi như cuốn “ Tựa thinh không ” của tác giả Ada d’Adamo như vậy. Đó là một cuốn tiểu thuyết tựa như hồi kí về một hành trình của Ada , một người mẹ với căn bệnh ung thư vú giai đoạn cuối, với cô con gái Daria - sinh ra với đa khuyết tật não bẩm sinh. Cuốn sách như một lời tâm sự , như một cuốn nhật kí của hai mẹ con với giọng văn chân thực, tình cảm.
Ada viết cuốn tiểu thuyết đầu tay cũng là cuối cùng này vào năm cuối đời khi đang chiến đấu với bệnh tật ở giai đoạn cuối, đó là khi sức khỏe và sự sống đã cạn dần nhưng tình yêu và ý chí của cô lại mãnh liệt hơn bao giờ hết…
Cuốn tiểu thuyết gần như một cuốn nhật kí của Ada. Nó là những lời tự sự, hồi tưởng, tâm sự của mẹ với con gái, nó không theo một trình tự thời gian nào cả mà là sự nhảy cóc theo cảm xúc của tác giả.
Như bất kì người phụ nữ nào khác, Ada rất yêu chồng, tình yêu cô giành cho chồng thể hiện ngay ở đầu cuốn sách với lời đề tựa “ Yêu tặng Alfredo, bờ vai rộng lớn,đôi tay cứng cáp” đó cũng là lý do mà cô lựa chọn từ bỏ đứa con đầu tiên khi chồng không đồng ý.Daria - cô con gái khuyết tật ra đời khi Ada mang thai lần hai ở tuổi 38, cô đã mong đợi một đứa con khỏe mạnh và làm mọi thứ có thể nhưng cuối cùng cô vẫn phải chấp nhận một sự thật đau lòng.
Ngày thứ hai sau khi Daria sinh ra là bắt đầu chuỗi ngày chiến đấu thầm lặng của hai mẹ con. Đó là những ngày mệt mỏi khi chăm sóc con, những giấc ngủ không trọn vẹn, sự kì thị của xã hội, những rào cản của các thủ tục hành chính quan liêu, hay việc đưa con đi khắp nơi để chạy chữa, tham gia các hội nhóm để tìm hiểu về căn bệnh HPE của con.
Ada đã viết “ Khi có một đứa con tật nguyền, bạn sẽ bước đi giúp con, nhìn thay cho con, bạn đi thang máy vì con không leo thang bộ được, bạn lái xe vì con không lên xe buýt được.Bạn sẽ trở thành tay và mắt của con, thành chân và miệng của con. Bạn cũng biến mình thành bộ não của con. Và dần dần trong con mắt người khác, cả bạn cũng thành người có chút khuyết tật : một người được ủy quyền khuyết tật.Có một đứa con khuyết tật nghĩa là phải đơn độc. Vĩnh viễn đơn độc, không thể vãn hồi” .Và chỉ khi bạn thật sự chăm sóc người thân bệnh nặng, nằm một chỗ không nói được gì bạn mới có thể cảm nhận được mười tám năm Ada đã trải qua như thế nào ? “ Rất nhanh thôi, khi mà những tiếng khóc và gào thét bắt đầu, nhũng đêm không bao giờ kết thúc, những giờ đằng đẵng đi qua đi lại trong hành lang, người mẹ ấy sẽ tự nhủ rằng điều đó là bình thường, rằng mọi trẻ sơ sinh đều khóc, sẽ tự trách mình không đủ kiên nhẫn, sẽ tự thuyết phục rằng chính cô mới là người sai. Tại sao khi đó lại không nói ít ra là đôi lời về khả năng xảy ra các cơn động kinh, trào ngược dạ dày thực quản, khó nuốt,mất ngủ… chỉ một vài trong số rất nhiều bệnh lý liên quan đến HPE ? ”.
Không có sự than vãn hay trách móc bất kì ai trong suốt hành trình chăm sóc con của Ada mà ở đó ta cảm nhận thấy đó là những lời tâm sự, tự động viên mình của cô, là lời chia sẻ với cô con gái đa khuyết tật Daria. Giọng văn của cô không hào nhoáng hay bay bổng, câu chuyện không kịch tích hay giật gân. Mà ở đó ta cảm nhận một tình yêu của người mẹ nhẹ nhàng, mộc mạc như dòng nước mát thấm dần vào mặt đất khô cằn, nứt nẻ từng chút từng chút một mang đến một sức sống mãnh liệt vậy.
Trong thời gian hai tuần, tôi đã đọc cuốn sách này ba lần. Mỗi một lần lật mở trang sách tôi lại càng hiểu sâu thêm tình cảm của Ada dành cho con. Có lẽ đúng như dịch giả Thái Dương đã nói trong một buổi talkshow : “Nhưng rồi khi đọc thêm một chút nữa, tôi nhận ra câu chuyện của Ada vô cùng chân thật và lôi cuốn. Nó xúc động đến mức tôi không thể đọc liền một mạch được. Đây là cuốn sách mà tôi đọc lâu hơn bất kỳ tác phẩm nào trước đây từng dịch”.
Cứ ngỡ căn bệnh của Daria đã là tột cùng sự đau khổ của người mẹ rồi thì Ada lại nhận được tin mình bị ung thư vú giai đoạn cuối khi ở tuổi ngũ tuần. Điều đầu tiên Cô lo lắng đó không phải là sức khỏe của chính mình mà là nỗi băn khoăn ai sẽ chăm sóc Daria khi mình không còn nữa ? Trong khi chống chọi với bệnh tật, với những đợt hóa trị, những đau đớn do tác dụng phụ gây ra, Cô đã hoàn thành cuốn tiểu thuyết với một nghị lực phi thường.
Khép lại trang cuối của cuốn sách, điều ta cảm nhận ở cuốn tiểu thuyết không chỉ là những hồi kí, những lời gửi gắm của Ada dành cho con gái mà còn là động lực cho rất nhiều hoàn cảnh tương tự về một nghị lực sống phi thường và một tình mẫu tử bất diệt ….