
| Trắng - Một chấn thương màu sắc (Color Trauma) |
—///—
—///—
Màu Trắng trong tiểu thuyết của Han Kang là một nghịch lý nhức nhối. Nó gói gọn mọi khởi đầu (tã quấn, áo sơ sinh, sữa mẹ, gạo) và mọi kết thúc (vải liệm, áo quan, muối, tuyết).
Tất cả đều khiến cô liên tưởng về người chị qua đời từ lúc sơ sinh, người chị mà cô chưa từng gặp gỡ, một người mà cô không có ký ức về sự hiện diện trong quá khứ. Dẫu vậy, cô vẫn cảm thấy một sợi dây liên kết giữa cô và chị gái. “Giá như chị đã không ngừng thơ. Giá như chị sống đến tận bây giờ, thay cho đứa trẻ đáng lẽ đã không cần chào đời”. Câu văn này vạch trần một chấn thương trong cô - sự sống của nhân vật tôi là một cuộc đời vay mượn. Màu Trắng lúc này giống như một nhà tù kính, nơi “tôi” bị giam cầm trong phận đời của một người chị chưa từng gặp mặt. Một loạt giả định về việc chị gái còn sống, và sống thay phận mình. Cô cảm giác mình sống qua đôi mắt của chị, bước đi bằng cơ thể của chị. Có lẽ tôi ấn tượng nhất trong bài về biểu tượng Trắng là mối liên giao giữa sự sống và cái chết.
“Áo sơ sinh thành vải liệm. Tã quần thành áo quan.”
Mở đầu cuốn tiểu thuyết là hình ảnh “Một mảnh vải trắng nhỏ, cuộn lấy thân thể bé bỏng, chỉ vừa mới chào đời.” Đây là dấu hiệu của sự khởi đầu của một sinh linh, những gì nguyên sơ, trong sáng nhất, chưa hề vướng bận bụi trần. Nhưng “Ta lấy tấm vải trắng quấn nhiều lớp quanh người nó, rồi đem ra núi chôn.” Cái chết của đứa trẻ đến sau 2 tiếng nó vừa khóc tiếng khóc chào đời. Vải trắng hóa vải liệm, niềm vui hóa nỗi buồn, sinh hóa tử, tất cả đều là màu trắng. Trong văn hóa Á Đông (như Việt Nam, Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc,..) thì màu trắng còn được xem là màu của tang tóc, màu của ký ức đau thương. Sự hiện diện “vải liệm, áo quan” biểu tượng cho sự thanh thản của con người khi rời xa cõi trần gian. “Đừng chết. Xin, đừng chết.”- “Đừng chết, Hãy sống tiếp.” Một vòng tuần hoàn khi con người đi - đến, như trở về những gì sơ khai, bản nguyên nhất của chính mình.
Cuối cùng, cô cũng học được cách đối diện với “Trắng” - đối diện với những nỗi đau: chấp nhận bản thân mình là một sự tồn tại tiếp nối trên những đổ vỡ. Màu Trắng đó, giữa tất cả màu trắng đó, là nơi sự sống và cái chết là một vòng tuần hoàn bản nguyên. Han Kang phơi bày nỗi đau, đặt nỗi đau ấy vào trong màu Trắng để nó tự tồn tại, tự rực rỡ - tự tàn lụi.