REVIEW SÁCH SỰ SỐNG BẤT KHẢ - MATT HAIG

Ngày đăng: 22/06/2026
Feature image
72 tuổi, liệu còn có cơ hội thay đổi cuộc đời?

Tôi đã nghĩ khá lâu về câu hỏi ấy sau khi đọc xong Sự sống bất khả của Matt Haig. Chúng ta thường xem tuổi trẻ là thời điểm dành cho những chuyến đi, những thay đổi và những khởi đầu mới. Còn khi bước qua một độ tuổi nhất định, cuộc sống dường như được mặc định là chậm lại, ổn định hơn, thậm chí khép lại trong những thói quen quen thuộc. Nhưng Grace Winters, người phụ nữ 72 tuổi ở trung tâm câu chuyện này, khiến tôi nhìn mọi thứ theo một cách khác.

Mang theo những mất mát và mặc cảm từ quá khứ, Grace đến Ibiza sau khi bất ngờ được thừa kế một căn nhà từ một người bạn cũ. Từ hòn đảo Địa Trung Hải ấy, một hành trình kỳ lạ bắt đầu. Có những bí ẩn cần được giải đáp, có những điều vượt ngoài hiểu biết thông thường của con người, nhưng điều khiến tôi bị cuốn hút không nằm ở yếu tố kỳ ảo. Điều ở lại sau cùng là cách Matt Haig đặt con người trước những câu hỏi rất quen thuộc: Làm thế nào để sống tiếp khi quá khứ vẫn luôn hiện diện? Làm thế nào để bước về phía trước mà không phủ nhận những điều đã xảy ra? Và liệu có bao giờ là quá muộn để mở ra một chương mới cho cuộc đời mình?

Trong một đoạn văn của cuốn sách, Grace suy nghĩ về việc bước sang một “thời đại mới”. Bà liên hệ điều đó với những biến động lớn trong lịch sử trái đất, rồi tự hỏi liệu con người có thể tiến về phía trước mà không hủy diệt những gì đã qua hay không. Tôi dừng lại khá lâu ở trang sách ấy. Bởi suy cho cùng, đó cũng là thử thách của mỗi chúng ta. Ai cũng có những ký ức muốn giữ lại và những điều muốn quên đi. Nhưng cuộc sống không phải là lựa chọn một trong hai. Có lẽ trưởng thành là học cách mang theo quá khứ mà vẫn tiếp tục bước tới.

Rồi tôi nhớ đến hình ảnh viên ngọc lục bảo được nhắc trong sách. Điều làm nên giá trị của nó không phải sự hoàn hảo tuyệt đối mà chính là những vết nứt, những tạp chất và dấu vết thời gian. Chỉ có ngọc giả mới hoàn hảo theo nghĩa thông thường. Matt Haig không giải thích dài dòng, nhưng hình ảnh ấy khiến tôi nghĩ rất nhiều về con người. Chúng ta thường dành quá nhiều thời gian để tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn hoặc cố che giấu những khiếm khuyết của mình. Trong khi đó, chính những tổn thương, sai lầm và va vấp lại là thứ tạo nên bản sắc riêng của mỗi cuộc đời.

Càng đọc, tôi càng cảm thấy Sự sống bất khả không chỉ là câu chuyện của Grace. Đó còn là một lời nhắc nhở về sự kết nối. Giữa con người với con người. Giữa con người với thiên nhiên. Giữa những cá thể tưởng như riêng biệt trong một thế giới rộng lớn. Có một đoạn trong sách viết rằng điều hiếm hơn cả tình yêu chính là sự thấu hiểu. Được nhìn thấy, được hiểu và được trân trọng sau khi người khác nhìn thấu những phần không hoàn hảo của mình, có lẽ là điều mà bất kỳ ai cũng mong muốn. Đó cũng là một trong những suy ngẫm đẹp nhất mà cuốn sách mang lại cho tôi.

Và rồi Matt Haig dẫn người đọc đến một ý niệm khác mà tôi rất yêu thích: hãy chấp nhận sự bí ẩn. Chúng ta luôn muốn biết trước tương lai, muốn có một lời giải, một lộ trình rõ ràng hay một cái kết chắc chắn. Nhưng cuộc sống vốn không vận hành như vậy. Sẽ luôn tồn tại những biến số chưa biết. Sẽ luôn có những điều nằm ngoài dự đoán. Điều đặc biệt là thay vì xem đó là nỗi sợ, Sự sống bất khả lại xem đó như một phần vẻ đẹp của việc được sống. “Hãy đón nhận những điều bí ẩn. Hãy chào đón cả sự bất khả.” Đó có lẽ là câu nói còn đọng lại trong tôi lâu nhất sau khi gấp cuốn sách lại.

Đọc đến cuối, tôi mới hiểu vì sao Matt Haig chọn cái tên Sự sống bất khả. Nó không chỉ gợi đến dạng sự sống kỳ lạ xuất hiện trong câu chuyện, mà còn gợi đến chính sự tồn tại của chúng ta. Giữa một vũ trụ bao la, việc sự sống xuất hiện vốn đã là điều khó tin. Việc chúng ta được hiện diện ở đây, được yêu thương, được mất mát, được hy vọng và được kết nối với nhau lại càng là một điều kỳ diệu.
Đã nhiều ngày sau khi đọc xong cuốn sách, tôi vẫn nghĩ về Grace Winters. Không phải vì bà sở hữu những trải nghiệm khác thường, mà vì bà khiến tôi nhận ra rằng cuộc sống luôn rộng lớn hơn những gì ta tưởng. Dù ở tuổi 72 hay bất kỳ độ tuổi nào khác, vẫn có những cánh cửa chưa mở, những điều chưa biết và những khả năng chưa được khám phá. Có lẽ đó chính là món quà đẹp nhất mà Sự sống bất khả để lại: một cảm giác biết ơn vì được sống trong thế giới này, cùng một niềm tin dịu dàng rằng không bao giờ là quá muộn để bước sang một chương mới.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý