
“SỰ SỐNG BẤT KHẢ”: MẸ TÔI TÌM THẤY MỘT VÔ CỰC KHÁC GIỮA NỖI CÔ ĐƠN
Bài và ảnh: Phương Nhi
Gần mười năm nay, căn nhà của mẹ luôn chìm trong nỗi cô đơn - nỗi cô đơn được sắp xếp một cách ngăn nắp lạ kỳ. Kể từ ngày bố ra đi vào một sớm mùa xuân nắng đẹp, mây mù mùa đông thật sự đã kéo đến cuộc đời mẹ. Bố mất lúc mẹ 55 tuổi, bây giờ mẹ đã bước sang tuổi 64. Mẹ là giáo viên dạy Văn, khi về hưu, mẹ chọn cách sống lầm lũi với những thói quen ngày cũ: Dậy sớm tưới cây trong góc vườn bố từng gieo hạt, nấu bữa cơm đơn giản, đọc lại những cuốn sách trên kệ, chiều chiều thẫn thờ nhìn ra khoảng sân vắng…
Mẹ từng dạy cho hàng ngàn học trò những áng văn, câu thơ ngợi ca tình yêu và nghị lực, rằng “sự sống nảy sinh từ cái chết”, nhưng dường như chính mẹ lại bất lực trong việc tìm ra lời giải cho nỗi cô đơn tuổi xế chiều. Mẹ tựa như một cái cây trong vườn cứ lặng lẽ gục xuống nếu không ai bầu bạn. Cho đến một ngày, tôi mang “Sự sống bất khả” về đặt vào tay mẹ.
Tôi muốn mẹ đọc cuốn sách này vì tôi thấy bóng dáng mẹ trong Grace Winters, một giáo viên Toán 72 tuổi góa bụa và dần tách mình khỏi dòng chảy cuộc sống. Nhưng giữa mẹ và Grace cũng có sự trái ngược: Grace là người của những con số, còn mẹ là người của những chữ tình.
Nếu Grace có thể dùng logic toán học để bọc lấy vết thương lòng thì mẹ tôi lại chông chênh trước nỗi đau. Người cả đời gắn bó với văn chương như mẹ sở hữu tâm hồn quá đỗi nhạy cảm và dễ tổn thương. Với mẹ, mất mát không phải là phương trình chỉ cần tìm ra nghiệm số là có thể giải quyết xong xuôi. Nỗi buồn của một cô giáo dạy Văn là vết mực loang khắc khoải, càng nén càng thấm sâu, âm ỉ cộng hưởng cùng những ký ức cũ kỹ khiến vết thương gần mười năm chưa một ngày thực sự nguôi ngoai. Tôi muốn mẹ đọc cuốn sách này, để mẹ thấy một bà Grace với cái đầu lạnh của toán học cuối cùng cũng phải nghiêng mình trước những điều bất khả của trái tim, thì mẹ cũng có quyền được chữa lành theo cách như thế…
Sau một tuần, tôi về thăm mẹ. Đôi mắt mẹ vốn luôn đượm buồn, hôm ấy lại lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ. Mẹ không kể cho tôi nghe về những sinh vật siêu nhiên hay những tình tiết bất ngờ trong truyện. Mẹ chỉ tay vào dòng thư của nhân vật Christina gửi cho Grace: “Cuộc sống chứa đựng rất nhiều thứ mà ta chưa biết, và tâm trí ta rộng mở hơn những gì ta có thể nhận ra”.
Mẹ bảo: “Mẹ đã nghĩ, khi bố mất, con cái có gia đình riêng, cuộc đời mẹ sẽ buồn tẻ lắm. Giáo viên về hưu thì còn làm được gì ngoài việc chờ già đi? Nhưng bà Grace đã dạy mẹ rằng, sự già đi không có nghĩa là tâm trí mình phải đóng sầm cửa lại. Bà ấy 72 tuổi còn dám bay đến một hòn đảo xa lạ, dám đối diện với những điều phi lý, thì tại sao mẹ lại phải sợ hãi thế giới ngoài kia?”.
Hóa ra, Matt Haig không viết một cuốn sách giả tưởng. Ông viết một cuốn nhật ký thức tỉnh. Hành trình từ Lincoln đến Ibiza của Grace Winters là hành trình phá vỡ cái kén của sự sợ hãi và mặc cảm tội lỗi. Grace từng dằn vặt vì những mất mát trong quá khứ, cũng như mẹ tôi đã ôm giữ chiếc bóng của bố suốt gần một thập kỷ qua. Nhưng khi Grace chạm vào dòng nước Địa Trung Hải, khi bà học cách lắng nghe hơi thở của đất mẹ, bà nhận ra thế giới này rộng lớn và bao dung biết bao!
Đoạn trích làm mẹ tôi khóc nhiều nhất và cũng là đoạn khiến tôi nhận ra cuốn sách này đã cứu rỗi mẹ, chính là những suy tưởng của Grace ở cuối chặng đường: “Cái chết có thể kéo dài vô hạn, nhưng như ta biết, vô hạn chỉ là một khái niệm tương đối. Ta có thể tạo ra một vô hạn lớn hơn từ cuộc sống. Bằng cách cảm nhận”.
Mẹ tôi không có một Ibiza để đi, nhưng mẹ đã có một Ibiza trong tâm tưởng. Sau khi đọc xong cuốn sách, lần đầu tiên mẹ chủ động đăng ký lớp luyện vẽ và lớp học Yoga cho người cao tuổi. Mẹ bắt đầu trò chuyện nhiều hơn với hàng xóm, trồng thêm những chậu hoa đầy màu sắc trước hiên nhà. Mẹ học cách cảm nhận cuộc sống một lần nữa, sâu sắc và mãnh liệt. Nỗi đau mất đi người chồng thương yêu có thể là một khoảng trống vô hạn, nhưng mẹ đang tự tay tạo ra một vô cực lớn hơn bằng lòng biết ơn: biết ơn những ngày tháng còn lại, biết ơn sự sống đang căng tràn trong lồng ngực.
Bài và ảnh: Phương Nhi
Gần mười năm nay, căn nhà của mẹ luôn chìm trong nỗi cô đơn - nỗi cô đơn được sắp xếp một cách ngăn nắp lạ kỳ. Kể từ ngày bố ra đi vào một sớm mùa xuân nắng đẹp, mây mù mùa đông thật sự đã kéo đến cuộc đời mẹ. Bố mất lúc mẹ 55 tuổi, bây giờ mẹ đã bước sang tuổi 64. Mẹ là giáo viên dạy Văn, khi về hưu, mẹ chọn cách sống lầm lũi với những thói quen ngày cũ: Dậy sớm tưới cây trong góc vườn bố từng gieo hạt, nấu bữa cơm đơn giản, đọc lại những cuốn sách trên kệ, chiều chiều thẫn thờ nhìn ra khoảng sân vắng…
Mẹ từng dạy cho hàng ngàn học trò những áng văn, câu thơ ngợi ca tình yêu và nghị lực, rằng “sự sống nảy sinh từ cái chết”, nhưng dường như chính mẹ lại bất lực trong việc tìm ra lời giải cho nỗi cô đơn tuổi xế chiều. Mẹ tựa như một cái cây trong vườn cứ lặng lẽ gục xuống nếu không ai bầu bạn. Cho đến một ngày, tôi mang “Sự sống bất khả” về đặt vào tay mẹ.
Tôi muốn mẹ đọc cuốn sách này vì tôi thấy bóng dáng mẹ trong Grace Winters, một giáo viên Toán 72 tuổi góa bụa và dần tách mình khỏi dòng chảy cuộc sống. Nhưng giữa mẹ và Grace cũng có sự trái ngược: Grace là người của những con số, còn mẹ là người của những chữ tình.
Nếu Grace có thể dùng logic toán học để bọc lấy vết thương lòng thì mẹ tôi lại chông chênh trước nỗi đau. Người cả đời gắn bó với văn chương như mẹ sở hữu tâm hồn quá đỗi nhạy cảm và dễ tổn thương. Với mẹ, mất mát không phải là phương trình chỉ cần tìm ra nghiệm số là có thể giải quyết xong xuôi. Nỗi buồn của một cô giáo dạy Văn là vết mực loang khắc khoải, càng nén càng thấm sâu, âm ỉ cộng hưởng cùng những ký ức cũ kỹ khiến vết thương gần mười năm chưa một ngày thực sự nguôi ngoai. Tôi muốn mẹ đọc cuốn sách này, để mẹ thấy một bà Grace với cái đầu lạnh của toán học cuối cùng cũng phải nghiêng mình trước những điều bất khả của trái tim, thì mẹ cũng có quyền được chữa lành theo cách như thế…
Sau một tuần, tôi về thăm mẹ. Đôi mắt mẹ vốn luôn đượm buồn, hôm ấy lại lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ. Mẹ không kể cho tôi nghe về những sinh vật siêu nhiên hay những tình tiết bất ngờ trong truyện. Mẹ chỉ tay vào dòng thư của nhân vật Christina gửi cho Grace: “Cuộc sống chứa đựng rất nhiều thứ mà ta chưa biết, và tâm trí ta rộng mở hơn những gì ta có thể nhận ra”.
Mẹ bảo: “Mẹ đã nghĩ, khi bố mất, con cái có gia đình riêng, cuộc đời mẹ sẽ buồn tẻ lắm. Giáo viên về hưu thì còn làm được gì ngoài việc chờ già đi? Nhưng bà Grace đã dạy mẹ rằng, sự già đi không có nghĩa là tâm trí mình phải đóng sầm cửa lại. Bà ấy 72 tuổi còn dám bay đến một hòn đảo xa lạ, dám đối diện với những điều phi lý, thì tại sao mẹ lại phải sợ hãi thế giới ngoài kia?”.
Hóa ra, Matt Haig không viết một cuốn sách giả tưởng. Ông viết một cuốn nhật ký thức tỉnh. Hành trình từ Lincoln đến Ibiza của Grace Winters là hành trình phá vỡ cái kén của sự sợ hãi và mặc cảm tội lỗi. Grace từng dằn vặt vì những mất mát trong quá khứ, cũng như mẹ tôi đã ôm giữ chiếc bóng của bố suốt gần một thập kỷ qua. Nhưng khi Grace chạm vào dòng nước Địa Trung Hải, khi bà học cách lắng nghe hơi thở của đất mẹ, bà nhận ra thế giới này rộng lớn và bao dung biết bao!
Đoạn trích làm mẹ tôi khóc nhiều nhất và cũng là đoạn khiến tôi nhận ra cuốn sách này đã cứu rỗi mẹ, chính là những suy tưởng của Grace ở cuối chặng đường: “Cái chết có thể kéo dài vô hạn, nhưng như ta biết, vô hạn chỉ là một khái niệm tương đối. Ta có thể tạo ra một vô hạn lớn hơn từ cuộc sống. Bằng cách cảm nhận”.
Mẹ tôi không có một Ibiza để đi, nhưng mẹ đã có một Ibiza trong tâm tưởng. Sau khi đọc xong cuốn sách, lần đầu tiên mẹ chủ động đăng ký lớp luyện vẽ và lớp học Yoga cho người cao tuổi. Mẹ bắt đầu trò chuyện nhiều hơn với hàng xóm, trồng thêm những chậu hoa đầy màu sắc trước hiên nhà. Mẹ học cách cảm nhận cuộc sống một lần nữa, sâu sắc và mãnh liệt. Nỗi đau mất đi người chồng thương yêu có thể là một khoảng trống vô hạn, nhưng mẹ đang tự tay tạo ra một vô cực lớn hơn bằng lòng biết ơn: biết ơn những ngày tháng còn lại, biết ơn sự sống đang căng tràn trong lồng ngực.
Với mẹ và tôi, “Sự sống bất khả” chẳng phải là câu chuyện về phép thuật hay sinh vật kỳ bí. Đó là câu chuyện về một người đã tìm thấy mục đích sống lớn lao dù trước đó từng cho rằng sự hiện diện của mình là vô nghĩa. Cảm ơn Matt Haig đã viết nên tác phẩm này, và cảm ơn Grace Winters đã nắm tay mẹ tôi, dắt mẹ bước ra khỏi bóng tối để tìm lại “mùa xuân thứ hai” trong cuộc đời.