REVIEW SÁCH RỪNG NA UY - HARUKI MURAKAMI

Ngày đăng: 23/06/2026
Feature image
Khi những tán cây trổ bóng nắng, trên những thảm cỏ bắt đầu nảy nở hoa vàng và ngọn gió dịu dàng ngắt 1 đóa Hoàng Yến thả xuống tầng không, tôi bắt đầu nhớ lại những cuộc dạo chơi của Toru Wanatabe cùng những cô bạn gái đáng yêu của mình.
Rừng Nauy sẽ mãi là một câu chuyện gắn liền với thanh xuân của tôi, như cái ngày mộng mơ năm nhất đại học ấy, ở bên tôi như chính kí ức khắc khoải của một thời vừa hừng hực và bồng bột nhưng cũng thật say sưa một nỗi buồn man mác trong tình yêu không trọn vẹn. Hành trình này trải dài theo một năm, gồm 4 mùa.
Mùa xuân cây cỏ nở lộc. Tiếng của gió và nắng, được đượm hồn theo những ca khúc Hey Jude, Yesterday hay Norwegian Woods của the Beatles khiến ta trở lại ngày hôm đấy. Ngày mà Toru cùng cô bạn gái Naoko đi dạo chơi qua các khe rừng. Họ đi trên một đồng cỏ mênh mang, thủ thỉ với nhau những bất toàn từ vô định, dấu hiệu cho một trạng thái lo âu mất phương hướng của tuổi trẻ. Haruki Murakami, cố tình hay vô ý, không tập trung miêu tả nhân vật, ông dựng lên một bức tranh sống động ở cảnh nhưng nhợt nhạt ở dáng hình. Ta không rõ Toru hay Naoko trông như thế nào, chỉ ngờ ngợ họ như những người trẻ, một cậu mọt sách hăng hái cảm xúc cùng cô gái trẻ với mái tóc chảy thơ theo gió trời, cô có một nét mơ hồ mảnh mai, dễ tổn thương và có vẻ đang cố lùi xa khỏi đám đông để che giấu một tâm hồn nứt vỡ.
Mùa hạ của tuổi trẻ nhiệt huyệt nhựa sống. Rừng Nauy dựng lại xã hội thanh niên cuối thế kỉ 20, thời điểm mọi thứ xoay chuyển quá nhanh, khi tiếng nói tự do được khuyến khích và người trẻ hăng hái đứng lên cho bản thân mình. Có các cuộc biểu tình đại học, có những nhân vật bất mãn thời cuộc, họ mất niềm tin vào lề thói xã hội, chọn những lối sống rời xa truyền thống cổ hủ để quan hệ tình dục cởi mở hay ăn chơi tới bến và mê mải bên cồn và thuốc, thậm chí họ chọn tự tử vì những nỗi lòng khốc trọc giữa một thời thế lạc lối. Nhưng bên cạnh đó, Murakami còn giới thiệu một mùa hè khác rực rỡ và nên thơ hơn. Sau những sang chấn, người trẻ vẫn đang tìm cách kết nối với nhau và tạo cho nhau những không gian giàu cảm xúc như cách Midori đã dẫn Toru về nhà, trong tiệm sách cũ chật chột và ấm cúng, cùng cậu ngắm pháo hoa và đám cháy đêm.
Cuốn sách là mùa thu của mất mát với những trường đoạn êm ả phảng phất nỗi buồn thương. Nó ẩn chứa trong những bức thư nhớ nhung giữa Toru và Naoko, giữa Toru và mấy người bạn đồng điệu. Nó ẩn chứa trong tuổi già của người cha bệnh của Midori, khi Toru theo cô đến thăm ông. Bằng nhiệt huyết vô ý của chính anh, Toru khiến ông cụ có thêm niềm ham sống, tự nhiên thèm ăn dưa chuột cuộn rong biển, có gì đó rất đơn giản, rất đời và thật sống động trong hoạt động đó. Những tạo dựng chân thực của tác giả Murakami ở cả những ẩn ức vất vả nơi con bệnh và người chăm sóc cho thấy một sự đồng cảm tuyệt vời với đời thường, để Toru thay lời chính ông mà nói, Midori à, hãy ra ngoài dạo chơi và tạm bỏ hết mọi thứ trong vài tiếng nhé !
Cuối câu chuyện, đó hẳn là mùa đông của kết thúc và chuẩn bị cho khởi đầu mới. Tôi nhớ lại những kí ức mơ hồ khi Toru lên thăm Naoko trên khu nghỉ dưỡng. Một nơi an ủi thu dung những tâm hồn bệnh tật như Naokovà Reiko, có rừng cây và cánh đồng, có dòng suối mà chiếc ghita, đánh lên những bản folk như chính nỗi lòng của họ. Sự lạnh lẽo bên ngoài và bên trong tâm hồn được vơi bớt khi các nhân vật chọn gần nhau, họ chia sẻ những nỗi đau, ho thủ thỉ nỗi niềm riêng và thậm chí gắn kết nhau cả trong chuyện tình dục. Đây chắc chắn là đoạn tôi thích nhất, và dễ liên tưởng tới chính cuốn sách được khéo léo nhắc đến, Núi thần của Thomas Mann.
Thật khó để cho các bạn thấy tôi yêu cuốn sách này nhường nào, để tôi tái khẳng định rằng đây chắc chắn không phải một cuốn truyện tự sự tầm trung của Haruki Murakami mà là cuốn hay nhất. Bởi những ẩn ức đầy thơ mộng ông gieo vào tuổi trẻ của hàng triệu độc giả, những bối cảnh đi vào trong và trở thành những kỉ niệm của chính họ, qua đó khiến câu chuyện này trở thành nỗi buồn thương, một nỗi buồn thương đẹp vô cùng.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý