
Rừng Na Uy
Sau khi đọc xong Rừng Na Uy mình đã mua gần như tất cả các tác phẩm khác của Haruki Murakami. Cảm xúc Rừng Na Uy mang lại cho mình quá đặc biệt.
Rừng Na Uy theo như mình tìm hiểu lấy từ tên của bài hát Norwegain Wood của The Beatles - một nhóm nhạc mà mình cũng vô cùng thích.
Mình và Rừng Na Uy gặp nhau trong những ngày mình mười tám đôi mươi - sêm sêm tuổi với nhân vật chính. Chắc vì lẽ đó mà mình cảm nhận được một sự kết nối kì lạ. Mình cảm tưởng như nó soi vào từng góc khuất tâm hồn và bản ngã của mình.
Không khí bao trùm toàn bộ câu chuyện khá nặng nề và u ám, tăm tối dù cho khunh cảnh thiên nhiên xuất hiện có đẹp đẽ đến đâu. Không khí đó xuất phát từ sự lạc lối của tuổi trẻ, sự cô đơn bất tận và những tình yêu không hoàn chỉnh.
Truyện lấy bối cảnh Nhật Bản những năm 1960, một thời kì đầy biến động , các thanh thiếu niên đang đấu tranh chống lại các định kiến xã hội. Hầu hết các nhân vật trong Rừng Nauy đều có vấn đề về sức khoẻ tinh thần khá nặng. Cậu bạn Kizuki tự tử để lại những vết sẹo vĩnh viễn không bao giờ lành trong lòng hai người bạn tri kỉ là Toru và Naoko. Cả nhân vật chính - Toru và Naoko đều không thoát khỏi được cái bóng của quá khứ và cô đơn trong thế giới của họ. Họ bế tắc trước cái chết, liên tục tìm một ai đó để lấp đầy những khoảng trống. Mình trong những năm tháng tuổi trẻ cũng từng vụng dại như thế, cũng từng tìm kiếm lí do để sống, tìm kiếm ý nghĩa của mình với thế giới và tìm một nơi để thuộc về.
Mỗi khi rơi vào bế tắc mình sẽ nhớ đến một câu trích từ quyển sách này: " Nếu rơi vào bóng tối điều duy nhất bạn có thể làm là chờ đôi mắt thích nghi với bóng tối." Rồi mình vượt qua những câu chuyện không vui đó , vượt qua tâm bão để đến những ngày nắng trong xanh.
Rừng Na Uy là một điều gì đó vừa đẹp vừa buồn đối với mình. Mỗi giai đoạn của cuộc đời mình lại có một góc nhìn khác. Rất may mắn khi lần đầu đọc là những năm tháng đôi mươi để cảm nhận trọn vẹn và chân thật nhất .
Sau khi đọc xong Rừng Na Uy mình đã mua gần như tất cả các tác phẩm khác của Haruki Murakami. Cảm xúc Rừng Na Uy mang lại cho mình quá đặc biệt.
Rừng Na Uy theo như mình tìm hiểu lấy từ tên của bài hát Norwegain Wood của The Beatles - một nhóm nhạc mà mình cũng vô cùng thích.
Mình và Rừng Na Uy gặp nhau trong những ngày mình mười tám đôi mươi - sêm sêm tuổi với nhân vật chính. Chắc vì lẽ đó mà mình cảm nhận được một sự kết nối kì lạ. Mình cảm tưởng như nó soi vào từng góc khuất tâm hồn và bản ngã của mình.
Không khí bao trùm toàn bộ câu chuyện khá nặng nề và u ám, tăm tối dù cho khunh cảnh thiên nhiên xuất hiện có đẹp đẽ đến đâu. Không khí đó xuất phát từ sự lạc lối của tuổi trẻ, sự cô đơn bất tận và những tình yêu không hoàn chỉnh.
Truyện lấy bối cảnh Nhật Bản những năm 1960, một thời kì đầy biến động , các thanh thiếu niên đang đấu tranh chống lại các định kiến xã hội. Hầu hết các nhân vật trong Rừng Nauy đều có vấn đề về sức khoẻ tinh thần khá nặng. Cậu bạn Kizuki tự tử để lại những vết sẹo vĩnh viễn không bao giờ lành trong lòng hai người bạn tri kỉ là Toru và Naoko. Cả nhân vật chính - Toru và Naoko đều không thoát khỏi được cái bóng của quá khứ và cô đơn trong thế giới của họ. Họ bế tắc trước cái chết, liên tục tìm một ai đó để lấp đầy những khoảng trống. Mình trong những năm tháng tuổi trẻ cũng từng vụng dại như thế, cũng từng tìm kiếm lí do để sống, tìm kiếm ý nghĩa của mình với thế giới và tìm một nơi để thuộc về.
Mỗi khi rơi vào bế tắc mình sẽ nhớ đến một câu trích từ quyển sách này: " Nếu rơi vào bóng tối điều duy nhất bạn có thể làm là chờ đôi mắt thích nghi với bóng tối." Rồi mình vượt qua những câu chuyện không vui đó , vượt qua tâm bão để đến những ngày nắng trong xanh.
Rừng Na Uy là một điều gì đó vừa đẹp vừa buồn đối với mình. Mỗi giai đoạn của cuộc đời mình lại có một góc nhìn khác. Rất may mắn khi lần đầu đọc là những năm tháng đôi mươi để cảm nhận trọn vẹn và chân thật nhất .