REVIEW SÁCH RỪNG NA UY - HARUKI MURAKAMI

Ngày đăng: 19/06/2026
Feature image
CÓ PHẢI TA TRƯỞNG THÀNH BẰNG NHỮNG MẤT MÁT?
(Review sách “Rừng Na Uy” - Haruki Murakami)

Có những cuốn sách đọc xong là khép lại. Nhưng cũng có những cuốn sách âm thầm ở lại, len lỏi vào những khoảng trống trong tâm hồn và bất chợt quay về vào một ngày nào đó. Với tôi, Rừng Na Uy của Haruki Murakami chính là một cuốn sách như vậy. Nó không khiến tôi bật khóc ngay khi đọc, cũng không cố đưa ra những triết lý lớn lao về cuộc sống. Thế nhưng, càng nghĩ về nó, tôi càng cảm thấy những cảm xúc mà cuốn sách để lại giống như một dư âm rất dài, rất sâu và rất thật.

Tôi đến với Rừng Na Uy vào một giai đoạn bản thân bắt đầu hiểu rằng không phải mọi thứ mình yêu quý đều có thể giữ lại mãi mãi. Có những người từng rất quan trọng rồi dần trở thành ký ức. Có những mối quan hệ dù đã kết thúc nhưng cảm xúc vẫn còn ở đó. Và cũng có những phiên bản cũ của chính mình mà dù muốn hay không, ta vẫn phải học cách nói lời tạm biệt. Có lẽ vì thế, khi đọc cuốn sách này, tôi không chỉ đọc câu chuyện của Toru Watanabe, mà còn thấy đâu đó những suy nghĩ và cảm xúc của chính mình.

Câu chuyện bắt đầu khi Toru Watanabe, lúc đã trưởng thành, vô tình nghe lại bản nhạc Norwegian Wood của The Beatles trên một chuyến bay. Chỉ một giai điệu quen thuộc cũng đủ kéo anh trở về những năm tháng tuổi trẻ ở Tokyo, nơi chất chứa những ký ức đẹp đẽ nhưng cũng đầy đau thương. Đó là quãng thời gian anh phải đối diện với cái chết của Kizuki, người bạn thân nhất, đồng thời bước vào những mối quan hệ đã thay đổi cuộc đời anh mãi mãi.

Những nhân vật trong Rừng Na Uy không phải những con người hoàn hảo. Họ cô đơn, tổn thương, lạc lối và đôi khi không biết phải sống tiếp như thế nào. Chính điều đó khiến họ trở nên chân thật. Trong đó, Naoko là người khiến tôi ám ảnh nhất. Cô không chỉ là người con gái Toru yêu, mà còn là hiện thân của những vết thương tinh thần không dễ chữa lành. Sau cái chết của Kizuki, Naoko dường như mắc kẹt trong nỗi đau của chính mình. Cô cố gắng sống, cố gắng bước tiếp, nhưng càng cố gắng lại càng bị kéo sâu hơn vào những khoảng tối trong tâm hồn.

Khi đọc về Naoko, tôi không cảm thấy thương hại cô, mà cảm thấy xót xa. Bởi đôi khi trong cuộc sống, chúng ta cũng giống như Naoko. Có những nỗi buồn không thể giải thích bằng lời. Có những tổn thương người ngoài nhìn vào tưởng đã ổn, nhưng bên trong vẫn âm thầm rỉ máu.

Nếu Naoko đại diện cho những ký ức và mất mát không thể buông bỏ, thì Midori lại là hình ảnh hoàn toàn đối lập. Midori xuất hiện với nguồn năng lượng sống mạnh mẽ, bộc trực và đầy sức hút. Cô không hoàn hảo, thậm chí đôi lúc khá kỳ lạ và khó đoán. Nhưng chính sự chân thành và sức sống ấy đã khiến cô trở thành một điểm sáng đặc biệt trong câu chuyện, như một lời nhắc rằng cuộc đời vẫn tiếp tục, dù chúng ta đã từng đau đến mức nào.

Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất sau khi đọc Rừng Na Uy không phải là những câu chuyện tình yêu trong sách, mà là cách Murakami nói về sự mất mát. Trong cuộc sống, ai rồi cũng phải đối diện với việc mất đi một điều gì đó: một người thân yêu, một mối quan hệ, một giấc mơ hay thậm chí là một phần con người mình từng là. Chúng ta thường nghĩ thời gian sẽ giúp quên đi tất cả. Nhưng Rừng Na Uy lại cho tôi một góc nhìn khác.

Và đó cũng là điều khiến tôi tự đặt ra câu hỏi: Có phải chúng ta trưởng thành bằng những mất mát?

Sau khi đọc xong cuốn sách, tôi nghĩ câu trả lời là vừa có, vừa không. Mất mát tự nó không làm con người trưởng thành. Có những người sau biến cố trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng có những người mãi mắc kẹt trong nỗi đau. Điều tạo nên sự trưởng thành không phải là việc ta đã mất đi bao nhiêu thứ, mà là cách ta đối diện với những điều đã mất. Ta có thể đau buồn, tiếc nuối, nhớ mãi một người nào đó. Nhưng rồi sẽ đến lúc ta phải học cách bước tiếp.

Có lẽ vì vậy mà Rừng Na Uy khiến tôi nhớ lâu. Không phải vì cuốn sách cho tôi một câu trả lời trọn vẹn, mà vì nó thành thật với những khoảng trống trong lòng người trẻ. Nó khiến tôi hiểu rằng có những nỗi buồn không biến mất hoàn toàn. Chúng chỉ dần trở thành một phần trong con người ta, lặng lẽ hơn, nhưng không hề vô nghĩa.
Và có lẽ, sau tất cả, trưởng thành không phải là lúc ta quên được những mất mát đã qua. Trưởng thành là khi ta đủ can đảm mang theo chúng trong tim, chấp nhận chúng như một phần của cuộc sống và vẫn tiếp tục bước về phía trước. Giống như Toru, giống như rất nhiều người trong chúng ta, ai rồi cũng sẽ phải đi qua một khu rừng của riêng mình. Điều quan trọng không phải là ở lại trong đó bao lâu, mà là cuối cùng ta có đủ dũng khí để bước ra và tiếp tục sống hay không.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý