
Cảm nhận về tác phẩm “Phố Nhà Thờ” của Marko Nikolic
“Phố Nhà Thờ - Marko Nikolic” - Một cuốn sách khiến mình thẫn thờ nhìn vào khoảng không rất lâu sau khi hoàn thành dòng văn cuối cùng...
Đã lâu rồi mình mới viết lại một đoạn cảm xúc sau khi đọc xong một tác phẩm. Không phải vì mình không còn rung động với những trang sách mà vì hiếm có cuốn sách nào đủ sức kéo mình vào sâu đến vậy - sâu đến mức khi khép lại, mình không biết nên trở về thực tại bằng cách nào.
“Phố Nhà Thờ của Marko Nikolic không ồn ào, không cố gắng gây sốc. Nhưng từng câu chữ lại như những nhát cắt rất khẽ, rất chậm, cứ thế đi vào bên trong. Nó khiến mình phẫn nộ trước những bất công, mềm lòng trước những yêu thương giản dị nhưng đầy đau đớn, rồi hoang mang khi nhận ra có những nỗi cô đơn không cần lý do đều tồn tại trong mỗi người.
Có những đoạn đọc mà tim mình chùng xuống, như thể ai đó vừa chạm đúng vào vết thương mình vẫn giấu rất kỹ. Có những đoạn lại khiến mình bật cười, rồi ngay sau đó là một khoảng lặng dài đến nghẹt thở. Cuốn sách âm thầm xoáy sâu vào những câu hỏi mà mình luôn né tránh: Mình đang sống vì điều gì? Mình đang yêu theo cách của mình, hay theo cách người khác mong đợi? Và rốt cuộc, mình có đang thật sự hiểu bản thân?
✦ ✦ ✦
“Phố Nhà Thờ” giống như một con hẻm nhỏ của ký ức - nơi mỗi nhân vật đều mang trong mình một nỗi cô đơn rất riêng, rất người. Đọc xong, mình nhận ra: hóa ra sự trưởng thành không đến từ việc ta mạnh mẽ hơn, mà đến từ việc ta dám nhìn thẳng vào phần yếu đuối nhất của mình. Có những đêm, ta cứ ngỡ mình đã hoàn toàn ổn sau những giông bão, cho đến khi lật mở những trang sách này và chợt nhận ra vết thương chỉ là đang đóng vảy chứ chưa hề lành lặn. Nó nhắc ta rằng việc thừa nhận mình đang tổn thương không phải là yếu đuối, mà là bước đầu tiên để ta bắt đầu ôm lấy chính mình.
Cuốn sách khiến mình học cách dịu dàng hơn với quá khứ, bớt khắt khe with hiện tại và bớt sợ hãi tương lai. Nó nhắc mình rằng: có những nỗi đau không cần phải quên, chỉ cần học cách mang theo mà không để chúng định nghĩa mình. Đôi khi, việc cố gắng xóa nhòa một ký ức buồn còn mệt mỏi hơn nhiều so với việc chấp nhận nó như một phần hành lý của cuộc đời. Khi ta thôi không còn thù hằn với những đổ vỡ đã qua, tự khắc bước chân đi về phía trước cũng trở nên nhẹ nhàng, thanh thản hơn một chút.
Và có lẽ điều mình thích nhất sau khi đọc xong là cảm giác... được thấu hiểu. Như thể ở một góc nào đó trên thế giới, có người đã từng nghĩ giống mình, từng tổn thương như mình, từng hoang mang như mình - và họ đã viết ra điều đó. Sự kết nối vô hình ấy kỳ diệu đến mức nó có thể sưởi ấm một tâm hồn đang lạnh giá giữa đêm đông cô độc nhất. Chính cái cảm giác "mình không lẻ loi" trong thế giới này đã cứu rỗi lấy những suy nghĩ chông chênh, vụn vỡ đang chực trào trong lòng mình.
Đọc xong, một phần nào đó trong mình không còn là mình của trước đó nữa. Không hẳn là khác đi hoàn toàn, nhưng là sâu hơn một chút. Bình tĩnh hơn một chút. Và thành thật với bản thân hơn một chút. Có lẽ sau cuốn sách này, mình sẽ tắt bớt những âm thanh náo nhiệt ngoài kia để học cách lắng nghe hơi thở của chính mình nhiều hơn. Mình hiểu rằng, cứ đi qua một cuốn sách chạm đến đáy lòng, ta lại được tái sinh trong một phiên bản bao dung và dịu dàng hơn với cuộc đời.
Bài dự thi của độc giả Đỗ Kiều Trinh