
PHÍA SAU NGHI CAN X
Bài review của Nguyễn Hiếu Nhân
Nếu một nhà văn nói với bạn rằng: “Tôi sẽ tiết lộ hung thủ ngay từ đầu truyện”, rất có thể bạn sẽ nghĩ cuốn sách ấy đã tự đánh mất điều hấp dẫn nhất của thể loại trinh thám. Tôi cũng từng nghĩ như vậy trước khi đọc “Phía Sau Nghi Can X”. Higashino Keigo gần như không giấu giếm bất cứ điều gì: ai gây án, chuyện gì đã xảy ra, tất cả đều được phơi bày từ rất sớm. Thế nhưng càng lật từng trang sách, tôi càng nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy mà tác giả giăng sẵn. Khi câu hỏi “Ai là hung thủ?” không còn tồn tại, một câu hỏi khác xuất hiện: “Làm thế nào?”. Và chính hành trình đi tìm lời giải cho câu hỏi ấy đã khiến cuốn sách trở nên cuốn hút đến mức khó dừng lại.
Câu chuyện bắt đầu từ một vụ giết người ngoài ý muốn của Yasuko - một người phụ nữ bình thường đang cố gắng sống yên ổn cùng cô con gái nhỏ. Đúng lúc ấy, Ishigami xuất hiện. Anh là một giáo viên toán sống khép kín. Thế giới của anh vốn đơn điệu và lặng lẽ, cho đến ngày Yasuko chuyển đến căn hộ bên cạnh.
Người ta thường nói tình yêu khiến con người làm những điều điên rồ. Nhưng với Ishigami, sự điên rồ ấy được tính toán bằng độ chính xác của một thiên tài. Khi biết người phụ nữ mình yêu vô tình gây ra án mạng, anh không hoảng loạn, cũng không khuyên cô đầu thú. Thay vào đó, anh bắt đầu xây dựng một kế hoạch che giấu tội ác gần như hoàn hảo. Từng chi tiết được sắp xếp cẩn thận như những bước giải của một bài toán khó.
Sự cuốn hút của cuốn sách nằm ở chỗ người đọc không còn quan tâm ai là hung thủ nữa. Thay vào đó, chúng ta bị kéo vào cuộc chơi trí tuệ giữa hai bộ óc xuất sắc. Một bên là Ishigami - thiên tài toán học với khả năng suy luận đáng kinh ngạc. Bên còn lại là Yukawa - nhà vật lý học với biệt danh Galileo, đồng thời cũng là người duy nhất đủ khả năng hiểu được cách tư duy của Ishigami. Cuộc đối đầu ấy giống như một ván cờ im lặng, nơi mỗi nước đi đều khiến người đọc phải căng não theo dõi.
Thế nhưng, càng đọc, tôi càng thấy đây đâu chỉ là một cuốn tiểu thuyết phá án. Ẩn sau những phép suy luận sắc bén là một câu chuyện khác. Ishigami có thể tính toán mọi khả năng cảnh sát điều tra, dự đoán từng bước đi của đối thủ, nhưng anh lại bất lực trước cảm xúc của chính mình. Đó là nghịch lý đau đớn nhất của một thiên tài.
Ishigami không đẹp trai, cũng không ngọt ngào. Anh là một người đàn ông cô độc, âm thầm đứng bên lề cuộc sống của người mình yêu. Anh yêu mà không đòi hỏi được đáp lại, quan tâm mà không cần được nhìn thấy. Điều duy nhất anh mong muốn là Yasuko được bình yên. Và để đổi lấy sự bình yên ấy, anh sẵn sàng hy sinh tất cả.
Đó cũng là lý do khiến người đọc rơi vào cảm giác mâu thuẫn. Chúng ta biết Ishigami đang làm điều sai trái. Chúng ta hiểu việc che giấu tội phạm là không thể chấp nhận. Thế nhưng lại không thể ghét anh. Bởi đằng sau mọi tính toán lạnh lùng là một trái tim đang yêu đến mức quên cả bản thân mình.
Rồi Higashino Keigo tung ra cú đánh quyết định.
Tôi vẫn nhớ cảm giác khi đọc đến đoạn sự thật cuối cùng được hé lộ. Trước đó, tôi đã nghĩ mình hiểu toàn bộ kế hoạch của Ishigami. Tôi tin rằng mình đã nhìn thấy mọi quân bài trên bàn cờ. Nhưng hóa ra không phải, tất cả chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Sự thật thực sự nằm ở một nơi khác sâu hơn, cay đắng hơn. Đó là khoảnh khắc tôi phải dừng lại vài phút để tiêu hóa những gì vừa đọc.
Cú twist của “Phía Sau Nghi Can X” làm người đọc bất ngờ bởi sự thông minh, khiến người ta nghẹn lại vì đau đớn. Bởi cuối cùng, mọi thứ đều bắt nguồn từ tình yêu. Một tình yêu đẹp đến mức bi thương.
Yasuko cũng là một nhân vật đáng suy ngẫm. Cô là một người phụ nữ bình thường với những nỗi sợ hãi rất đời thường. Khi đối diện với sự hy sinh quá lớn của Ishigami, cô cảm thấy không hạnh phúc mà là gánh nặng. Đôi khi, được yêu quá nhiều cũng là một điều khiến người ta không biết phải đối diện ra sao.
Khép lại cuốn sách, trong đầu tôi là câu hỏi về ranh giới giữa yêu thương và hy sinh. Một người có thể đi xa đến đâu vì tình yêu? Và liệu có lúc nào đó, tình yêu trở thành thứ khiến chúng ta đánh mất chính mình?
Bài review của Nguyễn Hiếu Nhân
Nếu một nhà văn nói với bạn rằng: “Tôi sẽ tiết lộ hung thủ ngay từ đầu truyện”, rất có thể bạn sẽ nghĩ cuốn sách ấy đã tự đánh mất điều hấp dẫn nhất của thể loại trinh thám. Tôi cũng từng nghĩ như vậy trước khi đọc “Phía Sau Nghi Can X”. Higashino Keigo gần như không giấu giếm bất cứ điều gì: ai gây án, chuyện gì đã xảy ra, tất cả đều được phơi bày từ rất sớm. Thế nhưng càng lật từng trang sách, tôi càng nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy mà tác giả giăng sẵn. Khi câu hỏi “Ai là hung thủ?” không còn tồn tại, một câu hỏi khác xuất hiện: “Làm thế nào?”. Và chính hành trình đi tìm lời giải cho câu hỏi ấy đã khiến cuốn sách trở nên cuốn hút đến mức khó dừng lại.
Câu chuyện bắt đầu từ một vụ giết người ngoài ý muốn của Yasuko - một người phụ nữ bình thường đang cố gắng sống yên ổn cùng cô con gái nhỏ. Đúng lúc ấy, Ishigami xuất hiện. Anh là một giáo viên toán sống khép kín. Thế giới của anh vốn đơn điệu và lặng lẽ, cho đến ngày Yasuko chuyển đến căn hộ bên cạnh.
Người ta thường nói tình yêu khiến con người làm những điều điên rồ. Nhưng với Ishigami, sự điên rồ ấy được tính toán bằng độ chính xác của một thiên tài. Khi biết người phụ nữ mình yêu vô tình gây ra án mạng, anh không hoảng loạn, cũng không khuyên cô đầu thú. Thay vào đó, anh bắt đầu xây dựng một kế hoạch che giấu tội ác gần như hoàn hảo. Từng chi tiết được sắp xếp cẩn thận như những bước giải của một bài toán khó.
Sự cuốn hút của cuốn sách nằm ở chỗ người đọc không còn quan tâm ai là hung thủ nữa. Thay vào đó, chúng ta bị kéo vào cuộc chơi trí tuệ giữa hai bộ óc xuất sắc. Một bên là Ishigami - thiên tài toán học với khả năng suy luận đáng kinh ngạc. Bên còn lại là Yukawa - nhà vật lý học với biệt danh Galileo, đồng thời cũng là người duy nhất đủ khả năng hiểu được cách tư duy của Ishigami. Cuộc đối đầu ấy giống như một ván cờ im lặng, nơi mỗi nước đi đều khiến người đọc phải căng não theo dõi.
Thế nhưng, càng đọc, tôi càng thấy đây đâu chỉ là một cuốn tiểu thuyết phá án. Ẩn sau những phép suy luận sắc bén là một câu chuyện khác. Ishigami có thể tính toán mọi khả năng cảnh sát điều tra, dự đoán từng bước đi của đối thủ, nhưng anh lại bất lực trước cảm xúc của chính mình. Đó là nghịch lý đau đớn nhất của một thiên tài.
Ishigami không đẹp trai, cũng không ngọt ngào. Anh là một người đàn ông cô độc, âm thầm đứng bên lề cuộc sống của người mình yêu. Anh yêu mà không đòi hỏi được đáp lại, quan tâm mà không cần được nhìn thấy. Điều duy nhất anh mong muốn là Yasuko được bình yên. Và để đổi lấy sự bình yên ấy, anh sẵn sàng hy sinh tất cả.
Đó cũng là lý do khiến người đọc rơi vào cảm giác mâu thuẫn. Chúng ta biết Ishigami đang làm điều sai trái. Chúng ta hiểu việc che giấu tội phạm là không thể chấp nhận. Thế nhưng lại không thể ghét anh. Bởi đằng sau mọi tính toán lạnh lùng là một trái tim đang yêu đến mức quên cả bản thân mình.
Rồi Higashino Keigo tung ra cú đánh quyết định.
Tôi vẫn nhớ cảm giác khi đọc đến đoạn sự thật cuối cùng được hé lộ. Trước đó, tôi đã nghĩ mình hiểu toàn bộ kế hoạch của Ishigami. Tôi tin rằng mình đã nhìn thấy mọi quân bài trên bàn cờ. Nhưng hóa ra không phải, tất cả chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Sự thật thực sự nằm ở một nơi khác sâu hơn, cay đắng hơn. Đó là khoảnh khắc tôi phải dừng lại vài phút để tiêu hóa những gì vừa đọc.
Cú twist của “Phía Sau Nghi Can X” làm người đọc bất ngờ bởi sự thông minh, khiến người ta nghẹn lại vì đau đớn. Bởi cuối cùng, mọi thứ đều bắt nguồn từ tình yêu. Một tình yêu đẹp đến mức bi thương.
Yasuko cũng là một nhân vật đáng suy ngẫm. Cô là một người phụ nữ bình thường với những nỗi sợ hãi rất đời thường. Khi đối diện với sự hy sinh quá lớn của Ishigami, cô cảm thấy không hạnh phúc mà là gánh nặng. Đôi khi, được yêu quá nhiều cũng là một điều khiến người ta không biết phải đối diện ra sao.
Khép lại cuốn sách, trong đầu tôi là câu hỏi về ranh giới giữa yêu thương và hy sinh. Một người có thể đi xa đến đâu vì tình yêu? Và liệu có lúc nào đó, tình yêu trở thành thứ khiến chúng ta đánh mất chính mình?
“Phía Sau Nghi Can X” là một cuốn trinh thám rất khác. Ta phải suy nghĩ rất nhiều. Giữa những chứng cứ và những phép suy luận logic, Tác giả đã kể một câu chuyện về cô đơn, tình yêu và những lựa chọn không có đáp án hoàn hảo.
Còn bài học rút ra sau khi đọc xong ư? Nếu bạn đang thầm thích ai đó, hãy mạnh dạn nói ra. Một lời tỏ tình có thể bị từ chối, nhưng ít nhất vẫn dễ xử lý hơn việc phải lập cả một kế hoạch đánh lừa cảnh sát. Tin tôi đi, đó chắc chắn là phương án tối ưu hơn rất nhiều.
Còn bài học rút ra sau khi đọc xong ư? Nếu bạn đang thầm thích ai đó, hãy mạnh dạn nói ra. Một lời tỏ tình có thể bị từ chối, nhưng ít nhất vẫn dễ xử lý hơn việc phải lập cả một kế hoạch đánh lừa cảnh sát. Tin tôi đi, đó chắc chắn là phương án tối ưu hơn rất nhiều.