REVIEW SÁCH NHẬT KÝ ĐẶNG THUỲ TRÂM

Ngày đăng: 09/06/2026
Feature image
Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm

“Mẹ ơi, ngày mai trong tiếng ca khải hoàn sẽ không có con đâu. Con tự hào vì đã dâng trọn đời mình cho Tổ Quốc. Dĩ nhiên con cũng cay đắng vì không được sống tiếp cuộc sống hoà bình hạnh phúc mà mọi người trong đó có con đã đổ máu xương để giành lại.”
Một cuốn nhật ký được giữ lại bởi chính binh lính của bên xâm lược, và ông Fred đã cất giữ nó để khi Việt Nam hoà bình đem về lại cho người mẹ của chủ nhân.

Cuốn nhật ký đã được giữ nguyên bản nhất có thể để người đọc cảm nhận được tình cảnh, cảm xúc của bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm khi hoạt động tại nơi mưa bom lửa đạn. “Don’t burn it! The fire is in it already” - Đừng đốt! Trong này đã có lửa rồi. Một trích dẫn có thật nói về cuốn nhật ký này cho thấy những dòng tâm trạng của người chiến sĩ anh hùng mang đầy sự hận thù, căm ghét cuộc chiến tranh này đồng thời cũng là tinh thần nhiệt tình, trái tim ấm cúng khi trong vai bác sĩ cứu người, hoặc người con luôn hướng tới gia đình ở Hà Nội.

Đặng Thuỳ Trâm lớn lên ở Hà Nội trong một gia đình giàu tri thức với bố là bác sĩ và mẹ là giảng viên đại học. Đặng Thuỳ Trâm là cựu học sinh trường Chu Văn An và đại học Y Hà Nội, được tốt nghiệp đại học sớm 1 năm để đi chiến trường. Ở độ tuổi đầy nhiệt huyết, đầy khát vọng và tương lai tươi sáng rạng ngời phía trước, 27 tuổi, chị đã bị phục kích và hy sinh trong một chuyến chuyển công tác. Chị ra đi mang theo những ước mơ còn dang dở, những dự định chưa kịp thực hiện và cả một trái tim luôn cháy bỏng yêu thương con người. Và để lại sự tiếc nuối cho những người ở lại, cùng với cuốn nhật ký.

Trong những năm tháng ở chiến trường, giữa bom đạn khốc liệt và thiếu thốn trăm bề, chị vẫn giữ cho mình một tâm hồn nhạy cảm và đầy nhân ái. Là một bác sĩ trẻ, chị không chỉ chữa lành những vết thương trên cơ thể người lính mà còn nâng đỡ tinh thần họ bằng sự dịu dàng, niềm tin và lý tưởng sống cao đẹp. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chế.t, Đặng Thùy Trâm vẫn viết, vẫn mơ, vẫn yêu – yêu quê hương, yêu đồng đội và yêu cả những điều bình dị nhất của cuộc đời.

Những trang nhật ký của chị – sau này được xuất bản thành cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm – không chỉ là ghi chép cá nhân mà đã trở thành chứng nhân của một thời lịch sử. Ở đó, người ta bắt gặp một cô gái Hà Nội thanh lịch, trí tuệ, có lúc yếu mềm, có lúc kiên cường đến lạ. Chị tự đấu tranh với nỗi sợ hãi, với cô đơn, với khát vọng yêu và được yêu, nhưng trên tất cả là tinh thần dấn thân vì Tổ quốc.
 
Bài dự thi của bạn Vũ Hoàng Hải.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý