
Mình từng nghĩ sa mạc chỉ có cát và gió.
Đâu biết rằng nơi ấy từng là một đại dương.
Cũng đâu biết rằng trong Nhà Giả Kim, sa mạc lại cất giữ nhiều câu trả lời cho cuộc đời đến thế!
Đâu biết rằng nơi ấy từng là một đại dương.
Cũng đâu biết rằng trong Nhà Giả Kim, sa mạc lại cất giữ nhiều câu trả lời cho cuộc đời đến thế!
Nhà Giả Kim kể về hành trình tìm kho báu của chàng chăn cừu Santiago trong một thế giới đượm màu triết học và ngập tràn hơi thở của tâm linh vũ trụ.
Ở thế giới ấy, vạn vật dường như đều có linh hồn và cất tiếng nói riêng: lũ cừu hiểu ngôn ngữ của đồng cỏ và suối mát, sa mạc cất tiếng rì rầm răn dạy hay trái tim buông những lời yêu thổn thức...Tất cả những thanh âm vô hình đó được gọi chung là “ngôn ngữ của vũ trụ”. Khi ta học được cách lắng nghe vạn vật bằng trái tim và dũng cảm cất lên khát vọng của riêng mình, thì tự khắc cả vũ trụ sẽ hợp lực để giúp ta tìm được kho báu.
Trong truyện, Santiago đã tìm được cho mình hai kho báu: Tình yêu của đời cậu và cậu của sau này. Khởi đầu từ một giấc mơ về kho báu dưới chân Kim Tự Tháp, mang theo niềm tin được thắp lên bởi bà thầy bói Di Gan và vị vua già bí ẩn, Santiago lên đường đi tìm vận mệnh của đời mình.
Trên hành trình ấy có những lần cậu trắng tay nơi đất khách, những tháng ngày bên cửa hàng pha lê, học tiếng Ả Rập và học thêm một cách sống khác. Rồi cậu chọn tiếp tục đi theo tiếng gọi cùng đoàn lữ hành băng qua sa mạc, cậu thấy một phiên bản khác của mình đang tìm vận mệnh trên con đường riêng, gặp Fatima, gặp nhà giả kim và dần học được ngôn ngữ của trái tim.
Kho báu đầu tiên của Santiago nằm trên một ốc đảo phủ bóng chà là: đó là tình yêu. Giữa mênh mông cát gió, Fatima xuất hiện không phải để níu giữ bước chân người lữ khách, mà để tiếp thêm cho cậu dũng khí đi đến tận cùng vận mệnh bản thân. Cô gái sa mạc ấy mang theo một triết lý giản đơn mà sâu sắc:
"Các đồi cát đổi thay theo gió nhưng sa mạc không thay đổi bao giờ."
Tình yêu đích thực không phải là chiếc lồng son giữ người mình yêu ở lại, mà là đôi cánh giúp họ bay xa hơn. Nhờ Fatima, Santiago hiểu rằng yêu không phải để sở hữu, mà là cùng nắm tay nhau nhìn về một phía, để sa mạc có thêm tầng ý nghĩa, để gió mang theo mùi hương em và để sau mọi hành trình, luôn có một nơi để anh trở về.
Kho báu thứ hai của Santiago hóa ra vẫn luôn nằm ở nơi cậu đã bắt đầu. Đi hết một vòng sa mạc để trở về điểm xuất phát, đó là nghịch lý đẹp nhất của Nhà Giả Kim. Bởi nếu không lên đường, cậu sẽ không hiểu tiếng gió, không gặp Fatima và cũng không gặp được phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Và rồi mình nhận ra: kho báu quý giá nhất không nằm dưới lòng đất, mà nằm trong sự trưởng thành của tâm hồn. Có những chuyến đi sinh ra không phải để đưa ta đến một nơi mới, mà để dạy ta cách trở về. Maktub!
Tuy nhiên, “nhân vật” để lại trong mình nhiều ấn tượng nhất lại chính là sa mạc. Người ta thường nhắc đến sa mạc như người thầy lão thành khó tính, âm thầm dẫn dắt Santiago qua những bài học số mệnh. Còn mình, khi nhìn vào sa mạc, lại nghĩ về mối quan hệ giữa người với người. Mình tự hỏi: quá khứ của một trong những nơi cằn cỗi nhất thế giới còn có thể là đại dương tràn ngập sự sống, thì quá khứ của người đang ngồi đối diện mình có thể là gì? Có thật sự cằn cỗi như những lời chua chát mà cậu ta cứ hằn học nói ra, hay thật sự hạnh phúc như nụ cười luôn tỏa nắng trên môi của cô bạn nhỏ?
Chúng ta thường gặp nhau ở hiện tại, nói về chuyện tương lai, nhưng lại hiếm khi kể cho nhau nghe những nỗi buồn trong quá khứ. Có lẽ, đó là bài học sa mạc đã dạy mình về cách chậm lại để quan sát và lắng nghe. Để không vội cho rằng một vùng đất luôn khô cằn chỉ vì hôm nay nó không còn nước. Và cũng không vội đánh giá một con người qua những gì họ đang thể hiện. Biết đâu, dưới những đồi cát khô khốc vẫn đang ngủ yên cả một đại dương ký ức, chỉ khi chậm lại quan sát đủ lâu, ta mới nghe thấy tiếng sóng đang thực vỗ trong lồng ngực họ.
Trả lời câu hỏi thay lời kết: “Mình nói gì khi nói về cuốn sách yêu thích?”
Đó là kiến thức mình lấy ra và cảm xúc mình bỏ vào trong nó. Nhà Giả Kim là một trong số ít những cuốn sách mà dù độc giả là ai vẫn có thể tìm thấy một phần mình trong đó. Và điều kỳ lạ là ở mỗi lần đọc lại, bản thân lại góp nhặt thêm nhiều điều mới mẻ và giá trị.
Ngoài ra, đây cũng là quyển mình bắt đầu lại hành trình đọc sách, bắt đầu mới một hành trình trở thành lifelong learner. Mình biết đến Nhà Giả Kim qua những bài giảng của thầy Hoàng Nam Tiến (Giáo Tiến) về sự kiên định với ước mơ. Và có lẽ điều quý giá nhất mình nhận được không chỉ là một cuốn sách hay mà còn là niềm tin để tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình.
Con cảm ơn thầy.