
NGƯỜI TỐT LẦU TRÊN - KHI NỖI ĐAU HỌC CÁCH IM LẶNG
Tôi đã nghĩ mình sẽ thích Người tốt lầu trên ngay từ những trang đầu tiên. Nhưng thực tế lại khác hoàn toàn.
Tôi đọc Người tốt lầu trên ngay sau khi khép lại Vùng đất quỷ tha ma bắt. Vì thế, tôi bước vào cuốn sách này với một sự kỳ vọng có lẽ không công bằng. Tôi chờ đợi những câu văn sắc như dao, những bi kịch có thể bóp nghẹt trái tim người đọc và một lần nữa được trải nghiệm cảm giác ngột ngạt, ám ảnh mà Kevin Chen từng mang lại. Nhưng Người tốt lầu trên lại không phải cuốn sách như thế.
Những trang đầu tiên trôi qua khá chậm. Một người chị từ Viên Lâm sang Berlin. Một người em trai sống nơi đất khách. Một cuốn sổ tay cũ của người mẹ đã mất. Những ký ức xuất hiện rồi biến mất như những đợt sóng nhỏ. Tôi nhớ đã có lúc tự hỏi liệu mình có đang đọc đúng cuốn sách của Kevin Chen hay không. Thậm chí, đây còn là lần đầu tiên tôi cảm thấy hơi thất vọng khi đọc một tác phẩm của ông.
Tuy vậy, tôi vẫn tiếp tục đọc. Có lẽ vì tôi tin rằng một nhà văn từng viết nên Vùng đất quỷ tha ma bắt sẽ không vô cớ dẫn người đọc đi qua những con đường vòng. Và tôi đã đúng. Càng đọc, tôi càng nhận ra mình đã mắc một sai lầm: tôi nhìn Người tốt lầu trên bằng cái bóng của cuốn sách trước. Trong khi đó, Kevin Chen không hề muốn lặp lại chính mình.
Nếu Vùng đất quỷ tha ma bắt là một vết thương đang rỉ máu, thì Người tốt lầu trên là câu chuyện về những người đã sống cùng vết thương ấy quá lâu. Nỗi đau trong cuốn sách này không bùng nổ thành tiếng khóc hay những bi kịch dồn dập. Nó lắng xuống trong những khoảng lặng giữa các nhân vật, trong những điều họ không nói với nhau và trong những ký ức mà ai cũng muốn quên nhưng không ai thực sự quên được.
Có những chương tôi đọc rất chậm, không phải vì khó hiểu mà vì cuốn sách hiện lên như một bộ phim Đài Loan đầy chất điện ảnh. Berlin trong cái nóng mùa hè, những chuyến tàu ra vào ga Viên Lâm, xí muội núi Bách Quả, bát mì tôm Đài Loan ăn trong nỗi nhớ nhà hay hình ảnh những con chuột chạy trong rạp chiếu bóng Quốc Tế đều hiện lên rất rõ. Đôi khi tôi không còn cảm giác mình đang đọc một cuốn tiểu thuyết mà như đang lặng lẽ dõi theo cuộc đời của những con người xa lạ trên màn ảnh.
Điều khiến tôi nghĩ nhiều nhất sau khi đọc xong lại là cách cuốn sách nói về ký ức. Ký ức trong truyện không xuất hiện theo trình tự thời gian mà vận hành giống hệt ngoài đời thực. Chỉ cần một món ăn, một mùi hương hay một cuốn sổ cũ cũng có thể kéo cả một đoạn đời quay trở lại. Có lẽ vì vậy mà cuốn sổ tay của người mẹ trở thành hình ảnh khiến tôi nhớ nhất. Ban đầu nó chỉ là một vật dụng cũ kỹ, nhưng càng về sau nó giống như chiếc chìa khóa mở ra những căn phòng đã bị khóa kín từ lâu trong tâm hồn mỗi người.
Tôi đọc cuốn sách này đúng vào Pride Month nên cũng chú ý nhiều hơn đến những nhân vật thuộc cộng đồng LGBTQ+ mà Kevin Chen xây dựng, không chỉ trong Người tốt lầu trên mà còn ở Vùng đất quỷ tha ma bắt. Điều tôi yêu thích là ông không biến họ thành những biểu tượng hay những khẩu hiệu. Ông để họ hiện diện như những con người bình thường với đầy đủ yêu thương, tổn thương, cô đơn và khát khao được thấu hiểu. Điều ám ảnh tôi không phải là việc Cu Út yêu ai hay sẽ kết hôn với ai ở Berlin, mà là những vết thương anh phải mang theo suốt cuộc đời. Đọc đến đó, tôi nhận ra rằng đôi khi điều khiến con người đau khổ nhất không phải là việc mình khác biệt, mà là cảm giác mình không được thấu hiểu và chấp nhận.
Khi gấp lại Người tốt lầu trên, tôi không có cảm giác bị cuốn sách đánh gục như Vùng đất quỷ tha ma bắt từng làm. Tôi chỉ ngồi yên rất lâu. Nghĩ về Chị Cả, về Cu Út, về cuốn sổ tay của người mẹ và về những điều các nhân vật đã giữ trong lòng suốt nhiều năm mà không thể nói ra. Có lẽ điều khiến tôi nhớ nhất không phải một tình tiết cụ thể nào. Đó là cảm giác có những tổn thương tưởng đã nằm yên trong quá khứ nhưng thực ra vẫn âm thầm đi cùng con người suốt nhiều năm. Và đôi khi, điều chúng ta cần không phải là một lời khuyên hay một phép màu chữa lành, mà chỉ là một người đủ kiên nhẫn để lắng nghe.
Những trang đầu tiên trôi qua khá chậm. Một người chị từ Viên Lâm sang Berlin. Một người em trai sống nơi đất khách. Một cuốn sổ tay cũ của người mẹ đã mất. Những ký ức xuất hiện rồi biến mất như những đợt sóng nhỏ. Tôi nhớ đã có lúc tự hỏi liệu mình có đang đọc đúng cuốn sách của Kevin Chen hay không. Thậm chí, đây còn là lần đầu tiên tôi cảm thấy hơi thất vọng khi đọc một tác phẩm của ông.
Tuy vậy, tôi vẫn tiếp tục đọc. Có lẽ vì tôi tin rằng một nhà văn từng viết nên Vùng đất quỷ tha ma bắt sẽ không vô cớ dẫn người đọc đi qua những con đường vòng. Và tôi đã đúng. Càng đọc, tôi càng nhận ra mình đã mắc một sai lầm: tôi nhìn Người tốt lầu trên bằng cái bóng của cuốn sách trước. Trong khi đó, Kevin Chen không hề muốn lặp lại chính mình.
Nếu Vùng đất quỷ tha ma bắt là một vết thương đang rỉ máu, thì Người tốt lầu trên là câu chuyện về những người đã sống cùng vết thương ấy quá lâu. Nỗi đau trong cuốn sách này không bùng nổ thành tiếng khóc hay những bi kịch dồn dập. Nó lắng xuống trong những khoảng lặng giữa các nhân vật, trong những điều họ không nói với nhau và trong những ký ức mà ai cũng muốn quên nhưng không ai thực sự quên được.
Có những chương tôi đọc rất chậm, không phải vì khó hiểu mà vì cuốn sách hiện lên như một bộ phim Đài Loan đầy chất điện ảnh. Berlin trong cái nóng mùa hè, những chuyến tàu ra vào ga Viên Lâm, xí muội núi Bách Quả, bát mì tôm Đài Loan ăn trong nỗi nhớ nhà hay hình ảnh những con chuột chạy trong rạp chiếu bóng Quốc Tế đều hiện lên rất rõ. Đôi khi tôi không còn cảm giác mình đang đọc một cuốn tiểu thuyết mà như đang lặng lẽ dõi theo cuộc đời của những con người xa lạ trên màn ảnh.
Điều khiến tôi nghĩ nhiều nhất sau khi đọc xong lại là cách cuốn sách nói về ký ức. Ký ức trong truyện không xuất hiện theo trình tự thời gian mà vận hành giống hệt ngoài đời thực. Chỉ cần một món ăn, một mùi hương hay một cuốn sổ cũ cũng có thể kéo cả một đoạn đời quay trở lại. Có lẽ vì vậy mà cuốn sổ tay của người mẹ trở thành hình ảnh khiến tôi nhớ nhất. Ban đầu nó chỉ là một vật dụng cũ kỹ, nhưng càng về sau nó giống như chiếc chìa khóa mở ra những căn phòng đã bị khóa kín từ lâu trong tâm hồn mỗi người.
Tôi đọc cuốn sách này đúng vào Pride Month nên cũng chú ý nhiều hơn đến những nhân vật thuộc cộng đồng LGBTQ+ mà Kevin Chen xây dựng, không chỉ trong Người tốt lầu trên mà còn ở Vùng đất quỷ tha ma bắt. Điều tôi yêu thích là ông không biến họ thành những biểu tượng hay những khẩu hiệu. Ông để họ hiện diện như những con người bình thường với đầy đủ yêu thương, tổn thương, cô đơn và khát khao được thấu hiểu. Điều ám ảnh tôi không phải là việc Cu Út yêu ai hay sẽ kết hôn với ai ở Berlin, mà là những vết thương anh phải mang theo suốt cuộc đời. Đọc đến đó, tôi nhận ra rằng đôi khi điều khiến con người đau khổ nhất không phải là việc mình khác biệt, mà là cảm giác mình không được thấu hiểu và chấp nhận.
Khi gấp lại Người tốt lầu trên, tôi không có cảm giác bị cuốn sách đánh gục như Vùng đất quỷ tha ma bắt từng làm. Tôi chỉ ngồi yên rất lâu. Nghĩ về Chị Cả, về Cu Út, về cuốn sổ tay của người mẹ và về những điều các nhân vật đã giữ trong lòng suốt nhiều năm mà không thể nói ra. Có lẽ điều khiến tôi nhớ nhất không phải một tình tiết cụ thể nào. Đó là cảm giác có những tổn thương tưởng đã nằm yên trong quá khứ nhưng thực ra vẫn âm thầm đi cùng con người suốt nhiều năm. Và đôi khi, điều chúng ta cần không phải là một lời khuyên hay một phép màu chữa lành, mà chỉ là một người đủ kiên nhẫn để lắng nghe.
Một cuốn sách khiến tôi phải đọc chậm lại để lắng nghe những điều không được nói thành lời.
Bài viết được thực hiện để tham gia cuộc thi "Mình nói gì khi nói về cuốn sách yêu thích" do Nhã Nam tổ chức.
Huỳnh Lê Võ Phi
Email: huynhlevophi@gmail.com
Số điện thoại: 0935778795
Huỳnh Lê Võ Phi
Email: huynhlevophi@gmail.com
Số điện thoại: 0935778795