
CUỘC THI REVIEW] MÌNH NÓI GÌ KHI NÓI VỀ CUỐN SÁCH YÊU THÍCH
CUỐN SÁCH: NGƯỜI ĐUA DIỀU – KHALED HOSSEINI
-Bài làm-
Trong lòng tôi những ngày nay luôn mang một chấp niệm với câu nói của Sholokhov: “Đối với con người, sự thực đôi khi nghiệt ngã, nhưng bao giờ cũng dũng cảm củng cố trong lòng người đọc niềm tin ở tương lai. Tôi mong muốn những tác phẩm của tôi sẽ làm cho con người tốt hơn, tâm hồn trong sạch hơn, thức tỉnh tình yêu đối với con người và khát vọng tích cực đấu tranh cho lí tưởng nhân đạo và tiến bộ của loài người”. Quả thực, một tác phẩm nghệ thuật chân chính phải là thứ dám lột tả những mảng tối phũ phàng nhất của cõi nhân sinh, để rồi từ trong đống tro tàn ấy, khơi lên ngọn lửa của lòng khao khát được làm người. Cuốn tiểu thuyết “Người đua diều” (The Kite Runner) của Khaled Hosseini chính là một sự tồn tại như thế. Một cuốn sách ném bạn vào giữa bức tranh kinh hoàng của đổ nát, của sự phản bội, để rồi chỉ cho bạn cách hàn gắn lại một linh hồn đã vỡ vụn.
Tác phẩm đưa ta ngược dòng thời gian về một Kabul tráng lệ của Afghanistan trước khi chìm trong bom đạn, nơi có Amir - một cậu thiếu gia Pashtun quyền quý, và Hassan - đứa trẻ người hầu mang dòng máu Hazara bị hắt hủi. Họ lớn lên bên nhau, cùng bú chung một bầu sữa mẹ, san sẻ một tuổi thơ êm đềm dưới bầu trời rợp bóng những cánh diều. Thế nhưng, giữa hai đứa trẻ rốt cuộc vẫn luôn tồn tại một lằn ranh tàn nhẫn của định kiến sắc tộc.
Và giữa những ồn ào của một xã hội phân cấp đó, cánh diều hiện lên như một sinh thể mỏng manh nhất, vừa là thứ duy nhất kết nối hai tâm hồn, lại vừa là lưỡi dao rạch một nhát chí mạng vào tình bạn ấy. Để nói về người đua diều, Hassan chính là người đua diều tuyệt đích nhất. Cậu bé sứt môi ấy cắm cúi chạy theo những cánh diều đứt dây bằng thứ bản năng thuần khiết. Khi nhìn vào sự tận hiến của Hassan: “Vì cậu, cả ngàn lần rồi!”, tôi thực sự bị lay động. Tôi cảm nhận được rằng, đó không chỉ là lòng trung thành của một người hầu, mà là sự trân trọng tuyệt đối dành cho tình bạn mà chính tôi đôi khi vẫn còn vô tâm đánh mất, một lòng tận hiến đến rứt ruột. Hassan chạy theo cánh diều như chạy theo tình bạn mà cậu luôn tôn thờ, nhưng đau đớn thay, với Amir, cánh diều xanh chiến thắng trong lễ hội mùa đông lại là công cụ để cậu đánh đổi lấy cái gật đầu tự hào từ người cha, những lời khen ngợi của mọi người.
Khao khát được yêu thương đã bóp nghẹt nhân tính. Chiếc diều rực rỡ trên bầu trời ngày hôm ấy đã hóa thành một hố đen tăm tối, nơi Amir chọn cách lặng im nấp sau bức tường, trơ mắt nhìn người bạn trung thành nhất của mình bị làm nhục tàn bạo. Trong khoảnh khắc ấy, tôi tự hỏi liệu mình có đủ dũng khí để lên tiếng, hay cũng sẽ chọn cách nấp sau bức tường như Amir? Tôi thấy sự hèn nhát trong Amir không phải là thứ gì xa lạ, tôi tin rằng đó là một phần góc tối của bản chất con người mà ai trong chúng ta cũng từng một lần nếm trải.
Tôi hiểu rằng, hiện thực của Hosseini nghiệt ngã ở chỗ, ông phơi bày sự mục nát từ bên trong những con người tưởng chừng hoàn hảo nhất. Ngay cả Baba của Amir - một người đàn ông vĩ đại với triết lý: “Mọi tội lỗi trên đời đều là biến thể của sự ăn cắp” - rốt cuộc cũng là một kẻ trộm. Ông đã đánh cắp sự thật, đánh cắp danh phận của Hassan khi giấu nhẹm đi việc đứa trẻ ấy chính là máu mủ ruột thịt của mình. Chân lý phũ phàng ấy đã lột tả một sự thật nghiệt ngã: không một ai là hoàn hảo, và tất thảy ai cũng mang trong mình những góc khuất đầy dấu vết của sự dối trá, hèn nhát.
CUỐN SÁCH: NGƯỜI ĐUA DIỀU – KHALED HOSSEINI
-Bài làm-
Trong lòng tôi những ngày nay luôn mang một chấp niệm với câu nói của Sholokhov: “Đối với con người, sự thực đôi khi nghiệt ngã, nhưng bao giờ cũng dũng cảm củng cố trong lòng người đọc niềm tin ở tương lai. Tôi mong muốn những tác phẩm của tôi sẽ làm cho con người tốt hơn, tâm hồn trong sạch hơn, thức tỉnh tình yêu đối với con người và khát vọng tích cực đấu tranh cho lí tưởng nhân đạo và tiến bộ của loài người”. Quả thực, một tác phẩm nghệ thuật chân chính phải là thứ dám lột tả những mảng tối phũ phàng nhất của cõi nhân sinh, để rồi từ trong đống tro tàn ấy, khơi lên ngọn lửa của lòng khao khát được làm người. Cuốn tiểu thuyết “Người đua diều” (The Kite Runner) của Khaled Hosseini chính là một sự tồn tại như thế. Một cuốn sách ném bạn vào giữa bức tranh kinh hoàng của đổ nát, của sự phản bội, để rồi chỉ cho bạn cách hàn gắn lại một linh hồn đã vỡ vụn.
Tác phẩm đưa ta ngược dòng thời gian về một Kabul tráng lệ của Afghanistan trước khi chìm trong bom đạn, nơi có Amir - một cậu thiếu gia Pashtun quyền quý, và Hassan - đứa trẻ người hầu mang dòng máu Hazara bị hắt hủi. Họ lớn lên bên nhau, cùng bú chung một bầu sữa mẹ, san sẻ một tuổi thơ êm đềm dưới bầu trời rợp bóng những cánh diều. Thế nhưng, giữa hai đứa trẻ rốt cuộc vẫn luôn tồn tại một lằn ranh tàn nhẫn của định kiến sắc tộc.
Và giữa những ồn ào của một xã hội phân cấp đó, cánh diều hiện lên như một sinh thể mỏng manh nhất, vừa là thứ duy nhất kết nối hai tâm hồn, lại vừa là lưỡi dao rạch một nhát chí mạng vào tình bạn ấy. Để nói về người đua diều, Hassan chính là người đua diều tuyệt đích nhất. Cậu bé sứt môi ấy cắm cúi chạy theo những cánh diều đứt dây bằng thứ bản năng thuần khiết. Khi nhìn vào sự tận hiến của Hassan: “Vì cậu, cả ngàn lần rồi!”, tôi thực sự bị lay động. Tôi cảm nhận được rằng, đó không chỉ là lòng trung thành của một người hầu, mà là sự trân trọng tuyệt đối dành cho tình bạn mà chính tôi đôi khi vẫn còn vô tâm đánh mất, một lòng tận hiến đến rứt ruột. Hassan chạy theo cánh diều như chạy theo tình bạn mà cậu luôn tôn thờ, nhưng đau đớn thay, với Amir, cánh diều xanh chiến thắng trong lễ hội mùa đông lại là công cụ để cậu đánh đổi lấy cái gật đầu tự hào từ người cha, những lời khen ngợi của mọi người.
Khao khát được yêu thương đã bóp nghẹt nhân tính. Chiếc diều rực rỡ trên bầu trời ngày hôm ấy đã hóa thành một hố đen tăm tối, nơi Amir chọn cách lặng im nấp sau bức tường, trơ mắt nhìn người bạn trung thành nhất của mình bị làm nhục tàn bạo. Trong khoảnh khắc ấy, tôi tự hỏi liệu mình có đủ dũng khí để lên tiếng, hay cũng sẽ chọn cách nấp sau bức tường như Amir? Tôi thấy sự hèn nhát trong Amir không phải là thứ gì xa lạ, tôi tin rằng đó là một phần góc tối của bản chất con người mà ai trong chúng ta cũng từng một lần nếm trải.
Tôi hiểu rằng, hiện thực của Hosseini nghiệt ngã ở chỗ, ông phơi bày sự mục nát từ bên trong những con người tưởng chừng hoàn hảo nhất. Ngay cả Baba của Amir - một người đàn ông vĩ đại với triết lý: “Mọi tội lỗi trên đời đều là biến thể của sự ăn cắp” - rốt cuộc cũng là một kẻ trộm. Ông đã đánh cắp sự thật, đánh cắp danh phận của Hassan khi giấu nhẹm đi việc đứa trẻ ấy chính là máu mủ ruột thịt của mình. Chân lý phũ phàng ấy đã lột tả một sự thật nghiệt ngã: không một ai là hoàn hảo, và tất thảy ai cũng mang trong mình những góc khuất đầy dấu vết của sự dối trá, hèn nhát.
Nhưng nếu chỉ có tội lỗi, “Người đua diều” đã không thể trở thành một kiệt tác vĩ đại. Đó là một hành trình trở lại vô cùng khó khăn và không kém phần gay cấn, phức tạp. Tiếng chuông điện thoại từ phương xa của chú Rahim Khan cất lên như một lời phán xét, nhưng cũng là một chiếc phao cứu sinh: “Có một con đường để trở thành người tốt lần nữa”. Đó là khởi thủy cho một hành trình lội ngược dòng đầy máu và nước mắt. Amir rời bỏ nước Mỹ bình yên, lao vào một Afghanistan hoang tàn, trơ trọi dưới nòng súng của quân Taliban để tìm kiếm Sohrab - giọt máu cuối cùng của Hassan. Hành trình ấy tàn nhẫn, nghẹt thở, và đầy những ngã rẽ bi thương. Nhưng cuối cùng, ánh sáng của sự cứu rỗi cũng đã len lỏi qua từng kẽ nứt.
Để rồi ở những trang sách cuối cùng, hình tượng Chiếc diều và Người đua diều đã có một màn hoán đổi đầy ngoạn mục. Không còn là bóng dáng Hassan chạy đi tìm lấy vinh quang vì Amir nữa. Giờ đây, trên thảm cỏ xanh nước Mỹ, chính anh đang dốc cạn sức lực cắm cúi chạy theo cánh diều rơi để đánh thức nụ cười trên gương mặt Sohrab. Lời hứa “Vì cháu, cả ngàn lần rồi” được thốt ra từ chính miệng kẻ từng phản bội. Chiếc diều năm xưa mang theo tội lỗi đánh sập một đời người, giờ đây đã chắp cánh cho sự hoàn lương, đã là tiếng chuông đánh thức một tâm hồn tưởng chừng đã không còn sự sống. Amir đã thả lên bầu trời không chỉ tuổi thơ của mình, mà thả đi cả bóng ma ám ảnh suốt mấy mươi năm qua.
“Người đua diều” khép lại, nhưng tôi tin sức sát thương và sự vỗ về của nó vẫn còn dư âm mãi. Cuốn sách là một lời nhắc nhở nhức nhối gửi đến tất cả chúng ta. Hành trình lội ngược dòng của Amir không chỉ là cuộc tìm kiếm sự cứu rỗi cho linh hồn, mà còn là hành trình tìm về nguồn cội. Hosseini đã nhắc nhở chúng ta rằng: Đừng bao giờ quay lưng lại với gốc rễ, bởi dù đất nước có đau thương đến mấy, đó vẫn là nơi duy nhất ta có thể gọi là nhà. Và, trái tim ta còn biết day dứt là trái tim còn sống, ai trong đời cũng có một “con ngõ vắng”, nơi ta từng hèn nhát, từng ích kỷ quay lưng lại với điều lương thiện. Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng ta luôn có đặc quyền được dũng cảm đối mặt và chuộc lại lỗi lầm ở hiện tại và tương lai. Bởi dẫu sự thực có tàn nhẫn đến mức nào, dẫu bầu trời có mù mịt khói đạn ra sao, chỉ cần ta không bỏ cuộc, sẽ luôn có một cánh diều “hoàn lương” chờ ta chạy đến và nâng nó bay lên.
Gấp cuốn sách lại, tôi vẫn nghĩ mãi về dòng chữ “Luôn có một con đường tốt lành để trở lại”. Với tôi, đó không phải một hành trình dễ dàng, mà là một hành trình lội ngược dòng đầy đau đớn để đối diện với chính những vết thương mình từng gây ra. Nếu bạn đang tìm kiếm một lẽ sống giữa những chông chênh của tuổi trẻ, hãy thử một lần lật giở những trang sách của “Người đua diều”. Hãy đọc để cho phép trái tim mình được vỡ vụn cùng những bi kịch của Kabul, và rồi được chữa lành bởi lòng bao dung của con người. Biết đâu, bạn sẽ tìm thấy dũng khí để đối diện với sai lầm của chính mình và bắt đầu hành trình chạy theo cánh diều của sự thứ tha. Hãy đọc, để thấy trân trọng hơn phần thiện lương mà chúng ta vẫn luôn cất giữ.
Để rồi ở những trang sách cuối cùng, hình tượng Chiếc diều và Người đua diều đã có một màn hoán đổi đầy ngoạn mục. Không còn là bóng dáng Hassan chạy đi tìm lấy vinh quang vì Amir nữa. Giờ đây, trên thảm cỏ xanh nước Mỹ, chính anh đang dốc cạn sức lực cắm cúi chạy theo cánh diều rơi để đánh thức nụ cười trên gương mặt Sohrab. Lời hứa “Vì cháu, cả ngàn lần rồi” được thốt ra từ chính miệng kẻ từng phản bội. Chiếc diều năm xưa mang theo tội lỗi đánh sập một đời người, giờ đây đã chắp cánh cho sự hoàn lương, đã là tiếng chuông đánh thức một tâm hồn tưởng chừng đã không còn sự sống. Amir đã thả lên bầu trời không chỉ tuổi thơ của mình, mà thả đi cả bóng ma ám ảnh suốt mấy mươi năm qua.
“Người đua diều” khép lại, nhưng tôi tin sức sát thương và sự vỗ về của nó vẫn còn dư âm mãi. Cuốn sách là một lời nhắc nhở nhức nhối gửi đến tất cả chúng ta. Hành trình lội ngược dòng của Amir không chỉ là cuộc tìm kiếm sự cứu rỗi cho linh hồn, mà còn là hành trình tìm về nguồn cội. Hosseini đã nhắc nhở chúng ta rằng: Đừng bao giờ quay lưng lại với gốc rễ, bởi dù đất nước có đau thương đến mấy, đó vẫn là nơi duy nhất ta có thể gọi là nhà. Và, trái tim ta còn biết day dứt là trái tim còn sống, ai trong đời cũng có một “con ngõ vắng”, nơi ta từng hèn nhát, từng ích kỷ quay lưng lại với điều lương thiện. Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng ta luôn có đặc quyền được dũng cảm đối mặt và chuộc lại lỗi lầm ở hiện tại và tương lai. Bởi dẫu sự thực có tàn nhẫn đến mức nào, dẫu bầu trời có mù mịt khói đạn ra sao, chỉ cần ta không bỏ cuộc, sẽ luôn có một cánh diều “hoàn lương” chờ ta chạy đến và nâng nó bay lên.
Gấp cuốn sách lại, tôi vẫn nghĩ mãi về dòng chữ “Luôn có một con đường tốt lành để trở lại”. Với tôi, đó không phải một hành trình dễ dàng, mà là một hành trình lội ngược dòng đầy đau đớn để đối diện với chính những vết thương mình từng gây ra. Nếu bạn đang tìm kiếm một lẽ sống giữa những chông chênh của tuổi trẻ, hãy thử một lần lật giở những trang sách của “Người đua diều”. Hãy đọc để cho phép trái tim mình được vỡ vụn cùng những bi kịch của Kabul, và rồi được chữa lành bởi lòng bao dung của con người. Biết đâu, bạn sẽ tìm thấy dũng khí để đối diện với sai lầm của chính mình và bắt đầu hành trình chạy theo cánh diều của sự thứ tha. Hãy đọc, để thấy trân trọng hơn phần thiện lương mà chúng ta vẫn luôn cất giữ.