REVIEW SÁCH NGƯỜI ĂN CHAY - HAN KANG

Ngày đăng: 23/06/2026
Feature image
| Người ăn chay - Han Kang |
—///—
Han Kang đã viết về “một thế giới đầy bạo lực và đớn đau” trong cuốn tiểu thuyết “Người ăn chay”. Nhưng thay vì trả lời thì bà để người đọc tự đi tìm nguyên do cho câu hỏi “tại sao?” ấy. Người đọc có thể thấy mặc dù người cha không trực tiếp hiện diện nhiều lần nhưng chính ông cũng làm nên số phận của Yeong-hye. Tuổi thơ của cô sống trong chuỗi ngày cam chịu sự tàn bạo của người cha, sự tàn bạo của cha càng trở nên mạnh mẽ hơn khi cô quyết định ăn chay. Ông liên tục nhét thịt vào miệng con gái mình, ông nói rằng: “Chỉ cần ăn một lần là sẽ ăn lại được thôi. Thế gian này, giờ có ai không ăn thịt mà sống được đâu.” Hành động và câu nói này cho thấy được ông là một người mang nặng tư tưởng phụ quyền của Hàn Quốc cổ xưa. Mọi quyết định trong gia đình đều được tuân theo lệnh của ông, và quyết định ăn chay của cô như một sự phản kháng, chống lại người cha. Ông nhét thịt vào miệng cô như là cách để củng cố quyền lực, sự áp đặt nhằm kiểm soát người con gái.
Trong “Người ăn chay”, bạo lực không chỉ đến từ người cha, mà còn từ người chồng, người anh rể, và cả xã hội nhìn cô như một vật thể lạ. Có phải chính sự tước đoạt danh tính (không ai hỏi cô muốn gì, họ chỉ ép cô làm những gì họ muốn) là căn nguyên đẩy cô đến bước đường hóa thân thành cái cây? Khi làm người quá đau đớn, cô chọn làm thực vật - một trạng thái vô cảm trước thế giới để được an yên. Ngay cả người chồng của cô cũng rất đỗi vô cảm và lạnh lùng, anh ta cưới cô vì cô mang lại cho anh ta cảm giác “ổn định và bình lặng”. Han Kang không phán xét người cha, mà phơi trần hiện thực trần trụi để tự nó nói lên bản chất. Chính sự lặng im ấy, khiến cho người đọc buộc phải tự tìm nguyên do cho câu hỏi: “Tại sao thế giới đầy bạo lực, đớn đau?” Nhưng người đọc cũng có thể thấy Yeong-hye đáp lại một thế giới bạo lực, đau đớn bằng cách giữ lại cho mình những gì đẹp đẽ nhất, thuần khiết nhất. Rằng là: “Tôi chỉ tin vào bộ ngực của mình. Vì nó không thể giết ai được.” Và trong những cơn mê sản, cô vẫn mơ về ánh sáng, cây cỏ, nghệ thuật nhưng nó vẫn nảy sinh từ trong đau khổ, cái đẹp ấy tồn tại song hành cùng với thế giới bạo lực kia. Cô đắm mình và khao khát đến mức mà chồng cô phải hỏi rằng: “Em đang nghĩ mình biến thành cây thật đấy à?” Một cái đẹp vừa mong manh, vừa bi thương, có lẽ cái đẹp đó cũng có thể khiến người đọc suy tư về câu hỏi do chính Han Kang đặt ra “mà sao lại đẹp đến vậy?” Và trong một buổi phỏng vấn Han Kang có nói rằng: “Yeong-hye không ăn thịt không chỉ vì ghê tởm sự giết chóc, mà còn vì khao khát thoát khỏi mọi bạo lực, mọi hình thức áp chế, để trở nên trong sạch như một chiếc lá.” Có lẽ đó là cách mà Yeong-hye khước từ đi sự chết chóc đáng ghê tởm ấy.
Sau khi khép lại những trang sách, người đọc có lẽ đã tự tìm ra câu trả lời mà Han Kang gợi mở, trong một thế giới đầy rẫy bạo lực và đau đớn thì cái đẹp vẫn sẽ luôn hiện hữu, song hành. Có người sẽ tin vào sự cứu rỗi của cái đẹp, có người lại thấy bi kịch của cái đẹp ấy chỉ càng tô đậm nỗi đau. Nhưng chính sự đa thanh ấy làm nên sức sống lâu dài của “Người ăn chay”.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý