
Bài dự thi: [CUỘC THI REVIEW] MÌNH NÓI GÌ KHI NÓI VỀ CUỐN SÁCH YÊU THÍCH
“Ngày xưa của con” , một cuốn sách thơ dịu dàng,...
Trong vô vàn những trang sách đã và đang được viết và xuất bản, có những cuốn sách được viết cho trẻ em, có những cuốn sách được viết cho người lớn. Nhưng cũng có những cuốn sách kỳ lạ và đặc biệt hơn thế nữa, một cuốn sách mà trẻ em đọc để thấy mình trong đó, còn người lớn đọc để tìm lại chính mình - đó chính là cuốn "Ngày xưa của con" của tác giả Huỳnh Mai Liên do Nhã Nam phát hành.
Mình được tặng cuốn sách này khi em bé đầu 2 tuổi, lúc ấy mình cũng chỉ mở ra đọc vài trang rồi cất. Sau nhiều lần chuyển nhà, cuốn sách cũng lẫn vào đâu đó trong mấy thùng sách. Đợt mình dọn dẹp và sắp xếp lại thì vô tình thấy (lúc này mình đã là mẹ của 2 em bé), và chẳng hiểu sao lần này mình đọc một cách ngấu nghiến, chăm chú...
“Ngày xưa của con” , một cuốn sách thơ dịu dàng,...
Trong vô vàn những trang sách đã và đang được viết và xuất bản, có những cuốn sách được viết cho trẻ em, có những cuốn sách được viết cho người lớn. Nhưng cũng có những cuốn sách kỳ lạ và đặc biệt hơn thế nữa, một cuốn sách mà trẻ em đọc để thấy mình trong đó, còn người lớn đọc để tìm lại chính mình - đó chính là cuốn "Ngày xưa của con" của tác giả Huỳnh Mai Liên do Nhã Nam phát hành.
Mình được tặng cuốn sách này khi em bé đầu 2 tuổi, lúc ấy mình cũng chỉ mở ra đọc vài trang rồi cất. Sau nhiều lần chuyển nhà, cuốn sách cũng lẫn vào đâu đó trong mấy thùng sách. Đợt mình dọn dẹp và sắp xếp lại thì vô tình thấy (lúc này mình đã là mẹ của 2 em bé), và chẳng hiểu sao lần này mình đọc một cách ngấu nghiến, chăm chú...
Ngay từ nhan đề, "Ngày xưa của con" đã gợi nên một cảm giác thật đặc biệt. “Ngày xưa” vốn là miền ký ức của người lớn nhưng ở đây, tác giả lại viết là "của con". Đó là tuổi thơ đang diễn ra hôm nay, là những tháng năm trong trẻo mà rồi một ngày nào đó các con sẽ ngoảnh đầu nhìn lại bằng tất cả yêu thương và tiếc nhớ. Mình bắt đầu cho bé lớn đọc những vần thơ ấy, con vừa đọc vừa cười rúc rích, mình cũng đọc cho em bé 4 tháng tuổi nghe những vẫn thơ trong trẻo ấy. Điều làm mình yêu cuốn sách này trước hết là sự giản dị.
Những bài thơ của tác giả Huỳnh Mai Liên không dùng những hình ảnh cầu kỳ hay những triết lý lớn lao. Chị viết về những điều gần gũi nhất trong cuộc sống của một đứa trẻ: ngày đầu chào đời, một lần bị ngã ở sân trường, một buổi xem bóng đá cùng gia đình, một lần chọn sách trong hiệu sách, một câu hỏi ngây thơ về đất nước, hay đơn giản chỉ là cảm giác được mẹ ôm vào lòng sau một ngày buồn bã. Và cũng chính từ những điều nhỏ bé giản dị ấy, tác giả đã mở ra một thế giới rộng lớn của tình yêu thương.
Những bài thơ của tác giả Huỳnh Mai Liên không dùng những hình ảnh cầu kỳ hay những triết lý lớn lao. Chị viết về những điều gần gũi nhất trong cuộc sống của một đứa trẻ: ngày đầu chào đời, một lần bị ngã ở sân trường, một buổi xem bóng đá cùng gia đình, một lần chọn sách trong hiệu sách, một câu hỏi ngây thơ về đất nước, hay đơn giản chỉ là cảm giác được mẹ ôm vào lòng sau một ngày buồn bã. Và cũng chính từ những điều nhỏ bé giản dị ấy, tác giả đã mở ra một thế giới rộng lớn của tình yêu thương.
Trong bài thơ "Một ngày của mẹ", hình ảnh người mẹ hiện lên không phải bằng những hy sinh được ca ngợi, mà bằng những công việc lặng thầm diễn ra từ sáng đến khuya. Người mẹ ấy tất bật với cơm nước, với công việc, với những lo toan không tên, để rồi đêm xuống vẫn giật mình thức giấc vì sợ con trở bệnh.
Đọc đến những câu thơ cuối, mình đã khóc:
“Cả ngày lộn xộn
Mẹ hay vò đầu
Thôi để mai sau
Khi con làm mẹ…”
Một bài thơ khác khiến mình đặc biệt xúc động là "Mẹ đang nhớ ai". Đứa trẻ nhìn thấy mẹ thở dài, thấy mắt mẹ rưng rưng rồi hồn nhiên kết luận:
Mẹ hay vò đầu
Thôi để mai sau
Khi con làm mẹ…”
Một bài thơ khác khiến mình đặc biệt xúc động là "Mẹ đang nhớ ai". Đứa trẻ nhìn thấy mẹ thở dài, thấy mắt mẹ rưng rưng rồi hồn nhiên kết luận:
“Con biết mẹ ơi
Mẹ đang nhớ mẹ.”
Mẹ đang nhớ mẹ.”
Chỉ mấy câu thơ thôi mà mở ra cả một miền sâu thẳm trong tâm hồn người phụ nữ. Hóa ra phía sau một người mẹ luôn có một đứa con. Phía sau những tháng năm trưởng thành luôn có một tuổi thơ và một hình bóng thân thuộc.
Mình cũng rất yêu bài thơ "Đất nước là gì?"
Tác giả không bắt đầu bằng những khái niệm lớn lao về non sông, lãnh thổ hay lịch sử. Chị bắt đầu bằng những câu hỏi của trẻ nhỏ:
Tác giả không bắt đầu bằng những khái niệm lớn lao về non sông, lãnh thổ hay lịch sử. Chị bắt đầu bằng những câu hỏi của trẻ nhỏ:
“Đất nước là gì
Vẽ bằng bút chì
Có vừa trang giấy?”
Vẽ bằng bút chì
Có vừa trang giấy?”
Từ cái nhìn ngây thơ ấy, tác giả dẫn dắt các connhận ra rằng đất nước không ở đâu xa. Đất nước có trong tiếng Việt dịu dàng, trong bài văn con làm, trong con đường con bước, trong dòng sông con bơi và trong tất cả những điều giản dị quanh mình. Có lẽ đó là bài học đẹp nhất về tình yêu quê hương mà mình từng được đọc trong một cuốn sách thiếu nhi.
Điều đáng quý hơn cả là "Ngày xưa của con" không cố gắng dạy trẻ em phải sống thế nào. Cuốn sách chỉ nhẹ nhàng gieo vào tâm hồn các em những hạt giống của lòng biết ơn, của tình yêu gia đình, của sự gắn bó với quê hương và của khả năng nhìn thấy vẻ đẹp trong những điều bình dị nhất.
Nhờ cuốn sách, mình hiểu ra rằng tuổi thơ không phải điều gì ở rất xa. Nó đang hiện diện trong từng tiếng cười, từng bước chân, từng câu hỏi ngây ngô của con trẻ. Chúng ta thường nghĩ mình đang nuôi con khôn lớn. Nhưng đôi khi chính những đứa trẻ lại đang dạy chúng ta cách sống chậm hơn, yêu thương và trân trọng những điều tưởng chừng như là hiển nhiên, thường nhật.
Điều đáng quý hơn cả là "Ngày xưa của con" không cố gắng dạy trẻ em phải sống thế nào. Cuốn sách chỉ nhẹ nhàng gieo vào tâm hồn các em những hạt giống của lòng biết ơn, của tình yêu gia đình, của sự gắn bó với quê hương và của khả năng nhìn thấy vẻ đẹp trong những điều bình dị nhất.
Nhờ cuốn sách, mình hiểu ra rằng tuổi thơ không phải điều gì ở rất xa. Nó đang hiện diện trong từng tiếng cười, từng bước chân, từng câu hỏi ngây ngô của con trẻ. Chúng ta thường nghĩ mình đang nuôi con khôn lớn. Nhưng đôi khi chính những đứa trẻ lại đang dạy chúng ta cách sống chậm hơn, yêu thương và trân trọng những điều tưởng chừng như là hiển nhiên, thường nhật.
Khép lại "Ngày xưa của con", điều còn lại trong mình không chỉ là những bài thơ hay. Đó là cảm giác muốn ôm các con vào lòng lâu hơn một chút, muốn cùng con viết lên những điều thật tuyệt vời để sau này các con cũng sẽ thật hạnh phúc khi nhớ lại những chuyện "ngày xưa"...
(Mẹ của bé Pi và bé Min)