REVIEW SÁCH NGÀY MAI, NGÀY MAI VÀ NGÀY MAI NỮA - GABRIELLE ZEVIN

Ngày đăng: 11/06/2026
Feature image
Có những cuốn sách khép lại rồi nhưng vẫn để lại trong lòng người đọc một khoảng lặng. Không phải sự choáng ngợp hay những cú sốc bất ngờ, mà là một cảm giác yên tĩnh như cơn gió nhẹ len qua trái tim, khiến ta nghĩ mãi về những con người đã đi qua cuộc đời nhau bằng tất cả yêu thương và tổn thương. Với mình, “Ngày mai, ngày mai và ngày mai nữa” của Gabrielle Zevin là một cuốn sách như vậy.

Ban đầu, mình nghĩ đây đơn thuần là một cuốn tiểu thuyết về ngành công nghiệp game. Nhưng càng đọc, mình càng nhận ra đây là một câu chuyện về con người, về tình bạn, tình yêu, sự sáng tạo, nỗi cô đơn và khát khao “chứng tỏ sự tồn tại của bản thân” giữa thế giới rộng lớn này mà mỗi chúng ta đều từng trải qua ở một thời điểm nào đó trong cuộc đời.

Cuốn sách kể về Sam Masur và Sadie Green – hai đứa trẻ gặp nhau trong bệnh viện, cùng chơi game để vượt qua những ngày tháng khó khăn rồi tình cờ tái ngộ khi trưởng thành. Từ những người bạn, họ trở thành cộng sự, cùng sáng tạo nên những trò chơi được hàng triệu người yêu thích. Nhưng điều khiến mình nhớ nhất không phải những thành công rực rỡ ấy, mà là mối quan hệ kéo dài hơn ba mươi năm với vô vàn lần gặp gỡ, xa cách, hiểu lầm, tổn thương.

Sam và Sadie không phải những nhân vật hoàn hảo. Họ ích kỷ, cố chấp, đôi khi không hiểu nhau và vô tình làm tổn thương nhau. Nhưng chính sự không hoàn hảo ấy lại khiến họ trở nên chân thật. Đọc cuốn sách, mình nhiều lần nghĩ đến những mối quan hệ trong cuộc sống: có những người bước vào đời ta không hẳn với tư cách người yêu, cũng không chỉ đơn thuần là bạn bè. Họ hiện diện theo một cách đặc biệt đến mức thật khó để gọi tên và đủ sức ảnh hưởng đến cả một chặng đường trưởng thành.

Điều mình thích ở Gabrielle Zevin là bà không biến câu chuyện thành một bản tình ca lãng mạn. Thay vào đó, bà viết về sự đồng hành. Có những người không thể đi cùng ta mãi mãi trên một con đường, nhưng vẫn âm thầm ảnh hưởng đến cách ta trưởng thành và nhìn nhận thế giới. Sam và Sadie chính là những người như thế đối với nhau.

Với gần 600 trang sách, tác giả dành rất nhiều dung lượng để nói về việc làm game: từ ý tưởng, thiết kế, lập trình đến thử nghiệm sản phẩm. Thế nhưng những trang viết ấy không hề khô khan. Ngược lại, mình cảm thấy game trong cuốn sách giống như một ngôn ngữ riêng để các nhân vật bày tỏ cảm xúc. Họ sáng tạo ra thế giới ảo để chữa lành những tổn thương ngoài đời thực, để nói những điều khó nói và để lưu giữ những phần đẹp nhất của bản thân.

Bên cạnh đó, cuốn sách còn chạm đến những chủ đề rất đời thường như bệnh tật, mất mát, mặc cảm cơ thể hay cái chết. Gabrielle Zevin không khai thác chúng bằng bi kịch hay nước mắt mà bằng sự dịu dàng. Chính sự dịu dàng ấy khiến nỗi đau trong sách trở nên chân thật và ám ảnh hơn.

Mình đặc biệt thích nhan đề “Ngày mai, ngày mai và ngày mai nữa”. Nó giống như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống luôn có cơ hội để bắt đầu lại. Dù hôm nay có thất bại, tổn thương hay đánh mất điều gì đó, ngày mai vẫn sẽ đến. Giống như trong một trò chơi, đôi khi ta có thể nhấn “Play Again” và bắt đầu thêm một lần nữa.

“Cách để biến người yêu cũ thành bạn là không bao giờ ngừng yêu thương, là biết rằng khi một mối quan hệ kết thúc thì nó có thể được chuyển hóa thành thứ khác. Là công nhận rằng tình yêu cùng một lúc có thể vừa là hằng số, vừa là biến số.” Và có lẽ, đó chính là điều mà Gabrielle Zevin muốn nói với chúng ta: yêu thương chân thành ấy sẽ còn ở lại, đến ngày mai, ngày mai và ngày mai nữa.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý