
NGÀN MẶT TRỜI RỰC RỠ
- Ánh sáng của sự đốt cháy và chiếu rọi -
“ Nếu phải chọn giữa hai thứ ánh sáng, thì chiều hướng của anh là chiếu rọi hơn là đốt cháy.” ( Victor Hugo ).. Đó cũng là cách mà Khaled Hosseini đã thả ánh sáng vào con chữ.
Người ta nhắc đến tên cuốn sách – NGÀN MẶT TRỜI RỰC RỠ như một sự dối lừa, bởi câu chuyện thật sự thì u tối và đầy bi kịch. Nó ĐỐT CHÁY chúng ta, ngay cả những trái tim kiên cường nhất. Nhưng vào khoảnh khắc ta ngước nhìn mặt trời mà trực trào nước mắt, cũng là lúc chúng ta được ánh sáng CHIẾU RỌI.
“Ngàn mặt trời rực rỡ” cho ta cảm nhận nỗi đau của những người phụ nữ Afghanistan, nhưng cũng cho ta thấy được sự kiên cường của họ :
“ Không ai đếm được bao nhiêu mặt trăng tỏa sáng trên những mái ngói của nàng
Hay ngàn mặt trời rực rỡ trốn sau những bức tường của nàng.”
Những người phụ nữ ấy như những mặt trời khuất lấp sau bức tường, dẫu thế, sự rực rỡ ấy vẫn sẽ không bao giờ mất đi. Bởi như câu nói “Mặt trời, mặt trăng không mất đi bản thể, nên khi bị che khuất vẫn có thể sáng trở lại.” ( Ứng Thiệu ), con người ta dù có bị thời đại vùi dập, số phận trêu ngươi, hay dẫu có bị phủ nhận đi sự tồn tại thì ánh sáng của chúng ta vẫn sẽ không bao giờ tắt đi, nó chỉ bị khuất lấp. Nhật nguyệt bị mây mờ che phủ, vẫn là nhật nguyệt. Con người bị phủ nhận đi ánh sáng nội tại, cũng vẫn là con người.
Những người phụ nữ không cần được ban cho ánh sáng, bởi chính họ đã là NGÀN MẶT TRỜI RỰC RỠ.
Tôi tin Khaled cũng muốn gửi đến chúng ta thông điệp như thế. Khaled Hosseini đã dùng sức mạnh ngòi bút để cất tiếng cho những con người khốn khổ và của cả quê hương đang chết dần theo trái tim con người. Nỗi đau của nhân vật không chỉ là nỗi đau cá nhân, mà mang vóc dáng của chấn thương thời đại. Ông viết để lên tiếng, để bênh vực và để cứu lấy một Afghanistan với chiến tranh triền miên, cứu lấy những người phụ nữ bị áp bức.
Khaled dựng nên câu chuyện đầy bi thương và xúc động của Mariam và Laila chính là để khóc thay cho số phận phụ nữ và của một Afghanistan vừa đẹp đẽ vừa điêu tàn...
" Không ai đếm được bao nhiêu mặt trăng toả sáng trên những mái ngói của nàng
Hay ngàn mặt trời rực rỡ trốn sau những bức tường của nàng "
Chúng ta cũng chẳng thể đếm được rốt cuộc mặt trời phải trôi qua bao nhiêu ngàn lần mới có một Afghanistan tự do nơi không có bóng dáng chiến tranh và người phụ nữ có được quyền sống thuộc về chính mình. Khaled Hosseini hiểu thấu sự bất lực ấy, ngàn mặt trời càng rực rỡ bao nhiêu, bóng tối giam cầm những người phụ nữ lại càng u tối bấy nhiêu. Vậy sự đấu tranh là vô nghĩa hay sao? Tác phẩm này là vô nghĩa hay sao?
Không, văn học không có sức mạnh giải phóng thế giới, nó cho chúng ta thấy được bộ mặt của thế giới. Ngàn mặt trời rực rỡ của Hosseini vẫn sẽ đốt cháy đi cái ác và chiếu rọi cho chúng ta thấy được nguồn gốc của đau thương...
Để rồi ngẩng đầu,
Bầu trời trong xanh.
Mây mờ che phủ
Đi đâu mất rồi
Ánh sáng dẫn lối.