REVIEW SÁCH MỘT THOÁNG TA RỰC RỠ Ở NHÂN GIAN - OCEAN VƯƠNG

Ngày đăng: 18/06/2026
Feature image
MỘT THOÁNG TA RỰC RỠ Ở NHÂN GIAN

“Một thoáng ta rực rỡ ở nhân gian” hay "On Earth We're Briefly Gorgeous” của Ocean Vương không đơn thuần là một cuốn tiểu thuyết, mà là một bức thư tuyệt đẹp, đẫm nước mắt và đầy rẫy những vết xước, được viết bằng tất cả sinh mệnh để gửi cho một người mẹ không biết chữ.
Có một sự trớ trêu đến quặn lòng ngay từ những trang đầu tiên : một tác phẩm văn chương tráng lệ, được vinh danh trên văn đàn thế giới, lại vĩnh viễn là một bức màn bí ẩn đối với chính người phụ nữ là nguồn cảm hứng tạo ra nó. Mẹ của anh - một người thợ làm móng mang nặng những vết thương lòng sẽ chẳng bao giờ có thể tự mình đọc và thấu hiểu những ngôn từ mà đứa con trai đã đắp đổi bằng xương máu. Quãng đường đến với thế giới nội tâm của con trai bà là một hành trình hoang tàn và đớn đau. Thế nhưng, chính khoảng cách ngôn ngữ và sự bất lực ấy lại là tiền đề mở ra một không gian mênh mông của sự thấu cảm, của một tình yêu thương rực rỡ dẫu đầy rẫy những vết rạn nứt.
Dõi theo từng con chữ, người đọc như bị cuốn vào dòng xoáy ký ức của ba thế hệ: bà ngoại Lan, mẹ Hồng và nhân vật xưng “tôi”- Chó Con. Họ là những mảnh đời bước ra từ tro tàn của cuộc chiến tranh, mang trên mình những di chứng không hình hài nhưng vô cùng tàn khốc. Ocean Vương đã bóc trần một sự thật đau đớn: chiến tranh chưa bao giờ thực sự kết thúc ở vạch đình chiến. Nó cắm rễ vào tâm hồn, di truyền qua các thế hệ và hiển hiện qua những cơn hoảng loạn, những hành động bạo liệt đầy bản năng của người mẹ. Những trận đòn roi, những tiếng la hét không hẳn là sự tàn ác, mà đó là hiện thân của một tâm hồn đang kêu gào cứu rỗi, một nỗ lực tuyệt vọng để bấu víu lấy sự sống khi bóng ma quá khứ vẫn hằng ngày bóp nghẹt hiện tại. Cái cách con người ta oằn mình gánh chịu những vết thương không bao giờ khép miệng ấy, đôi khi còn đớn đau và tàn nhẫn hơn cả cái chết.
Thế nhưng, giữa mảnh đất cằn cỗi của bi kịch, hạt mầm của cái đẹp và tình yêu vẫn ngoan cường vươn lên. Chó Con sinh ra từ những tan vỡ, nhưng anh không nhìn cuộc đời bằng đôi mắt oán hờn. Ngược lại, anh dùng một trái tim bao dung, dịu dàng đến rớm máu để ôm trọn lấy những khuyết thiếu của mẹ mình. Cái đẹp trong áng văn này không phải là những thứ lấp lánh xa hoa, mà là vẻ đẹp trần trụi của lòng trắc ẩn. Tác giả đi sâu vào những góc khuất tăm tối nhất, lượm lặt những mảnh vỡ của niềm đau, để rồi ghép chúng lại thành một bức khảm thiêng liêng về tình mẫu tử.
Đặc biệt hơn, giữa những dòng văn đậm chất suy tưởng, ta bắt gặp một nét văn hóa dân gian Việt Nam vô cùng gần gũi: cái tên "Chó Con". Ở phương Tây, đó có thể là một danh xưng kỳ lạ hoặc mang tính hạ thấp, nhưng với người Việt, gọi đứa trẻ bằng một cái tên xấu xí là một câu thần chú nhằm đánh lừa ma quỷ, bảo vệ sinh linh bé nhỏ khỏi tai ương. Ẩn sau hai chữ thô mộc ấy lại là một tình yêu thương vĩ đại, là tấm khiên vững chãi nhất mà người mẹ nghèo khó, mang đầy thương tích có thể tạo ra để chở che cho núm ruột của mình.
Gấp lại những trang sách, tâm trí người đọc bỗng trăn trở với câu nói nổi tiếng của nhà văn Haruki Murakami: “Ký ức sưởi ấm tâm hồn ta nhưng cũng chính nó xé tan trái tim ta thành từng mảnh”. Cuốn sách này chính là một khối ký ức như thế – nó sắc lẹm cứa vào lòng người những nỗi xót xa vô bờ, nhưng lại dùng chính sự chân thành để băng bó và vỗ về mọi thương tổn. Tác phẩm đã minh chứng cho một chân lý: dẫu nhân loại có mang bao nhiêu vết sẹo của lịch sử, dẫu cuộc đời có dập vùi ta trong tận cùng của u sầu, thì chính tình yêu nguyên thủy và khao khát được thấu cảm sẽ luôn là nguồn sức mạnh vô tận. Chúng ta có thể chỉ rực rỡ một thoáng trần gian nhưng khoảnh khắc ấy sẽ còn sáng mãi, bởi ta đã dám sống, dám tha thứ và dám yêu thương từ chính những vụn vỡ của đời mình.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý