
“Trong thế giới đó có người quen của chúng ta mà”
Ông ngoại mình mất năm 77 tuổi. Phòng thờ của ông nằm sát ngay phòng ngủ của bà ngoại. Nên bà ngoại hay than sợ ma, đêm nào cũng muốn có đứa cháu sang ngủ cùng.
Hồi đó mình cũng sợ. Mỗi lần tắt đèn nhìn khoảng tối trước cửa phòng là lại tưởng tượng đủ thứ linh tinh. Mình tự hỏi không biết làm sao để thôi sợ cái chết và thế giới bên kia.
Rồi một hôm mình dọn tủ sách, lâu rồi mới rảnh nên quyết định chọn đại 1 quyển nằm phủi bụi trên kệ đã lâu - Khu vườn mùa hạ của Kazumi Yumoto.
“Trong thế giới đó có người quen của chúng ta mà” - là câu nói mà mình nhớ mãi. Có lẽ vì câu nói này xuất hiện trong một câu chuyện rất đẹp.
Đó là câu chuyện về tình bạn giữa ba đứa trẻ và một ông lão sống cô độc. Buồn cười là tình bạn ấy bắt đầu từ sự tò mò rất trẻ con: chúng nghe đồn ông cụ sắp chết nên quyết định theo dõi ông.
Từ những lần bọn trẻ ghé qua, giúp ông dọn dẹp, tưới cây và trò chuyện, khu vườn cũ kỹ của ông dần có thêm sức sống. Sự xuất hiện của bọn trẻ giống như chút nắng cuối ngày chiếu vào một cuộc đời đã đi gần hết chặng đường, hay như đám hoa cánh bướm vàng rực nở trên mảnh vườn đã khô cằn bấy lâu.
Đọc sách, mình tự hỏi - Cái chết là gì? Có đáng sợ như mình tưởng?
Kazumi không cố giải thích hay triết lý về cái chết. Bà chỉ kể một câu chuyện về tình bạn. Nhưng chính từ những điều nhẹ nhàng ấy, cái chết hiện lên thật thân quen.
“Thân thể của ông cụ giống như một cái áo cũ đã mặc lâu ngày, hiền lành và thân thiết trải dài ra đó.”
“Mùi thơm tràn ngập căn phòng, đó là mùi nho. Chắc chắn ông cụ mất sau khi đã rửa nho để chuẩn bị ăn cùng với chúng tôi.”
Đọc đến chương cuối, mình bật cười, và nghĩ ngay đến ông bà ngoại.
“Tao đã có thể đi toilet một mình vào buổi đêm rồi,” Yamashita nở nụ cười thật tươi. “Trong thế giới đó có người quen của chúng ta mà.”
Hôm bữa mình cũng nói với bà ngoại như vậy “có gì đâu mà sợ, trong thế giới bên kia có ông ngoại mà”.
Ông ngoại mình mất năm 77 tuổi. Phòng thờ của ông nằm sát ngay phòng ngủ của bà ngoại. Nên bà ngoại hay than sợ ma, đêm nào cũng muốn có đứa cháu sang ngủ cùng.
Hồi đó mình cũng sợ. Mỗi lần tắt đèn nhìn khoảng tối trước cửa phòng là lại tưởng tượng đủ thứ linh tinh. Mình tự hỏi không biết làm sao để thôi sợ cái chết và thế giới bên kia.
Rồi một hôm mình dọn tủ sách, lâu rồi mới rảnh nên quyết định chọn đại 1 quyển nằm phủi bụi trên kệ đã lâu - Khu vườn mùa hạ của Kazumi Yumoto.
“Trong thế giới đó có người quen của chúng ta mà” - là câu nói mà mình nhớ mãi. Có lẽ vì câu nói này xuất hiện trong một câu chuyện rất đẹp.
Đó là câu chuyện về tình bạn giữa ba đứa trẻ và một ông lão sống cô độc. Buồn cười là tình bạn ấy bắt đầu từ sự tò mò rất trẻ con: chúng nghe đồn ông cụ sắp chết nên quyết định theo dõi ông.
Từ những lần bọn trẻ ghé qua, giúp ông dọn dẹp, tưới cây và trò chuyện, khu vườn cũ kỹ của ông dần có thêm sức sống. Sự xuất hiện của bọn trẻ giống như chút nắng cuối ngày chiếu vào một cuộc đời đã đi gần hết chặng đường, hay như đám hoa cánh bướm vàng rực nở trên mảnh vườn đã khô cằn bấy lâu.
Đọc sách, mình tự hỏi - Cái chết là gì? Có đáng sợ như mình tưởng?
Kazumi không cố giải thích hay triết lý về cái chết. Bà chỉ kể một câu chuyện về tình bạn. Nhưng chính từ những điều nhẹ nhàng ấy, cái chết hiện lên thật thân quen.
“Thân thể của ông cụ giống như một cái áo cũ đã mặc lâu ngày, hiền lành và thân thiết trải dài ra đó.”
“Mùi thơm tràn ngập căn phòng, đó là mùi nho. Chắc chắn ông cụ mất sau khi đã rửa nho để chuẩn bị ăn cùng với chúng tôi.”
Đọc đến chương cuối, mình bật cười, và nghĩ ngay đến ông bà ngoại.
“Tao đã có thể đi toilet một mình vào buổi đêm rồi,” Yamashita nở nụ cười thật tươi. “Trong thế giới đó có người quen của chúng ta mà.”
Hôm bữa mình cũng nói với bà ngoại như vậy “có gì đâu mà sợ, trong thế giới bên kia có ông ngoại mà”.