
Hồn bướm mơ tiên - Con người giữa lằn ranh của tình yêu và lễ giáo
Một đêm nằm mộng, Trang Chu thấy mình hoá thành cánh bướm tự do, vui vẻ bay lượn khắp muôn nơi. Câu chuyện này ngàn năm sau được Khái Hưng mượn ý, đưa vào tác phẩm đầu tay của mình, cũng là tác phẩm đầu tiên của Tự Lực Văn Đoàn, mang tên "Hồn bướm mơ tiên".
Vào một buổi chiều, Ngọc bước trên con đường tới chùa Long Giáng thăm người thân, nay là sư cụ của ngôi chùa, đã vô tình gặp chú tiểu Lan. Trên con đường ngắn ngủi, hai tâm hồn với những thanh âm tình yêu trong trẻo đã va chạm vào nhau giữa khung cảnh đầy mơ màng, thanh tịnh.
Vào một buổi chiều, Ngọc bước trên con đường tới chùa Long Giáng thăm người thân, nay là sư cụ của ngôi chùa, đã vô tình gặp chú tiểu Lan. Trên con đường ngắn ngủi, hai tâm hồn với những thanh âm tình yêu trong trẻo đã va chạm vào nhau giữa khung cảnh đầy mơ màng, thanh tịnh.
Hồn bướm mơ tiên của Khái Hưng đã miêu tả một quá trình rung động đầy tinh tế giữa Ngọc và Lan. Một người phóng khoáng không đạo với một người trốn chạy số phận tới nơi cửa Phật đã giao nhau ở sự ham muốn khám phá, thấu hiểu đạo Phật, cuộc đời, thiên nhiên. Những câu chuyện hàng ngày đầy thi vị giữa Ngọc và Lan qua cách viết của Khái Hưng khiến người đọc cứ tủm tỉm, cứ vui vui rồi lại thẫn thờ qua từng khoảnh khắc của hai nhân vật. Cái tài của Khái Hưng chính là dùng chỉ toàn ngôn từ mộc mạc, dung dị nhưng lại vô cùng gợi hình, gợi thanh, khiến người đọc như mơ đi trong một câu chuyện tình trong sáng, thuần khiết giữa chốn bồng lai tiên cảnh. Dẫu vậy, dù đẹp nhưng tình yêu nảy nở giữa Ngọc và Lan chính là điều cấm kị, khiến cả hai rơi vào sự giằng xé, đứng nơi cửa Phật lại mang tâm tư của người trần tục chính là phạm lỗi, là đi ngược với đạo. Tuy nhiên, Khái Hưng không giải quyết vấn đề bằng sự tiêu cực, không cường điệu hoá nỗi đau của bất kỳ ai mà miêu tả sự hi sinh, quyết định biến tình yêu thành thứ tình cảm tâm giao thuần khiết chỉ bằng cuộc trò chuyện giữa Ngọc và Lan trong một buổi "lá rụng". Đọc đến đây, người đọc có bâng khuâng, nhưng có hài lòng, bởi không phải tình yêu bị cản trở nào cũng khiến người ta khốn khổ, quằn quại, hơn tất cả những ham muốn trần tục là sự giao nhau ở linh hồn mà Ngọc và Lan đã tìm thấy.
Cuốn sách của Khái Hưng không dài, chỉ vỏn vẹn ở mối tình trong buổi gặp gỡ ngắn ngủi của Ngọc và Lan nhưng lại chứa đựng biết bao triết lý nhân sinh sâu sắc. Không phải cứ tạo dựng nên một câu chuyện hoành tráng, lâm li bi đát để dát lên nó những bài học mĩ miều mới là nhân văn, Khái Hưng dùng sự thẳng thắn, đơn giản của mình để phơi bày những rào cản phức tạp trong tâm tư của con người, dù là ngàn năm trước hay là ngàn năm sau, con người đứng trước tình yêu và lễ giáo vẫn luôn có trăn trở và đánh cược.
Hồn bướm mơ tiên đẹp, đẹp không chỉ ở ngôn từ, bối cảnh, câu chuyện mà còn đẹp ở tư tưởng của người viết. Không một nhân vật nào thuần khiết hơn Lan, cũng không một tình yêu nào trong hơn tình yêu của Ngọc. Tác phẩm đã mở màn cho trường phái lãng mạn của Tự Lực Văn Đoàn một cách đầy xuất sắc. Không phải lúc nào trốn tránh hiện thực cũng là xấu, đôi khi ta cũng cần tách mình để trở thành cánh bướm tự do trong chốc lát. Mơ một chút cũng hay.
Cuốn sách của Khái Hưng không dài, chỉ vỏn vẹn ở mối tình trong buổi gặp gỡ ngắn ngủi của Ngọc và Lan nhưng lại chứa đựng biết bao triết lý nhân sinh sâu sắc. Không phải cứ tạo dựng nên một câu chuyện hoành tráng, lâm li bi đát để dát lên nó những bài học mĩ miều mới là nhân văn, Khái Hưng dùng sự thẳng thắn, đơn giản của mình để phơi bày những rào cản phức tạp trong tâm tư của con người, dù là ngàn năm trước hay là ngàn năm sau, con người đứng trước tình yêu và lễ giáo vẫn luôn có trăn trở và đánh cược.
Hồn bướm mơ tiên đẹp, đẹp không chỉ ở ngôn từ, bối cảnh, câu chuyện mà còn đẹp ở tư tưởng của người viết. Không một nhân vật nào thuần khiết hơn Lan, cũng không một tình yêu nào trong hơn tình yêu của Ngọc. Tác phẩm đã mở màn cho trường phái lãng mạn của Tự Lực Văn Đoàn một cách đầy xuất sắc. Không phải lúc nào trốn tránh hiện thực cũng là xấu, đôi khi ta cũng cần tách mình để trở thành cánh bướm tự do trong chốc lát. Mơ một chút cũng hay.