
Review Hồi ức kẻ sát nhân
Hồi ức kẻ sát nhân bắt đầu bằng một tin giật gân: Nobel văn chương Prétextat Tach sắp lìa đời. Một nhà văn bí ẩn, lập dị có trong tay gia tài tác phẩm đồ sộ đã che giấu kín kẽ cuộc đời mình suốt nửa thế kỉ đương nhiên trở thành miếng mồi ngon cho cánh nhà báo. Họ lũ lượt tới nhà của Tach để phỏng vấn ông. Qua miêu tả của họ, ta dần mường tượng ra một ông già phát phì bết nhớp mồ hôi, có đủ an tĩnh trong nhiều năm gói gọn đời sống của mình quanh ăn và ị. Bằng khả năng giễu cợt ngôn từ thiên tài, Tach văng những ý niệm ghê gớm và độc địa vào kẻ ngu ngốc dám mò đến làm phiền mình, đè bẹp tinh thần họ khiến họ phải chạy mất dép. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài kinh khiếp ấy liệu ẩn giấu một điều gì thực sự cuốn hút ?
Câu chuyện có thể chia ra làm 2 phần. Bên ngoài và Bên trong.
Phần Bên ngoài kể lại bốn cuộc phỏng vấn của cánh nhà báo. Dùng các cuộc đối thoại là một nước đi đúng đắn của Amelie Nothomb. Chỉ trong bối cảnh nhỏ hẹp là một căn phòng tối om, tác giả vẫn dễ dàng tạo lập tính cách của Tach, một ông già lõi đời khôn khéo có khả năng thao túng tâm lí, một kẻ độc hại cục cằn chống đối xã hội thích đưa ra những quan điểm trái chiều, những góc nhìn kì lạ và tự biện hộ khiến chúng trở nên hợp lí, một người bệnh ung thư béo phì chảy sệ sắp chết vẫn ngày ngày nốc kẹo caramen và hút cả tạ thuốc, có sự thù hằn khủng khiếp với mọi lẽ thường. Mình theo chân đội nhà báo đáng thương, tò mò về cách từng người tiếp cận Tach, phấn khích xem một bên vận trí căng thẳng, bên kia của lão Tach thì dửng dưng nhưng mở lời câu nào là dứt điểm câu đấy. Thú vị vô cùng!
Phần Bên trong mở ra một thế giới khác. Nữ nhà báo thứ năm là người đã dùng chính lối đối đáp trào phúng để mở cánh cửa sắt nặng nề vào trái tim Tach. Ẩn sau lớp vỏ xù xì độc địa căm thù nhớp nhúa che giấu một bí mật trong trẻo không ngờ. Từ căn phòng tối tăm bừa bộn bốc mùi dầu mỡ và mồ hôi chua lòm, mình được đẩy vào không gian đỉnh điểm mâu thuẫn. Nhắc lại một sự kiện tàn nhẫn trong quá khứ của chính ông, xung quanh là làn nước trong, hoa đầy thảm cỏ, ánh nắng lén lút qua tầng cây, váy áo trắng thanh lùng bùng, tòa lâu đài cổ tích,... Đây là cú shock lớn nhất tác phẩm, với vẻ ngoài như vậy, nhưng hóa ra Tach lại là một kẻ tôn thờ cái đẹp tới cực đoan. Để bảo vệ trải nghiệm đọc kì diệu của bạn, mình sẽ chỉ tả nhẹ như vẽ lại một bức tranh kiểu Monet vậy thôi.
Một cốt truyện chưa từng được thấy ở bất cứ đâu, những nhân vật phức tạp khó lường, những quan điểm đời sống khác biệt khơi gợi nhiều suy ngẫm. Chưa bao giờ là fan của văn học trào phúng hài kịch đen, nhưng mình vô cùng yêu thích mọi nhấn nhá sâu cay trong cuốn sách đầy mê hoặc này.
Bài dự thi của bạn Nguyễn Quý Dương.