
Hành trình của hoàng tử bé có phải là một hành trình đơn thuần của cậu chu du khắp thiên hạ, băng qua các hành tinh xa xăm, đến nơi hải hồ để tìm kiếm nơi thú vị? Hay cuộc hành trình của cậu cũng chính là cuộc hành trình lớn lên của mỗi con người?Đầu tiên, ngay trong tính cách của hoàng tử bé, khi cậu đặt một câu hỏi thì cậu phải nhận được câu trả lời. Việc cậu tìm hiểu để đi đến tận cùng của câu trả lời cũng cho ta thấy một điều ta cần học hỏi. Phải chăng con người hay bỏ dở một việc gì đó, họ tự mặc định là mình biết câu trả lời và sẽ không cần người khác nói? Hay họ cho rằng nếu đi tới tận cùng câu hỏi, đòi câu trả lời từ đối phương thì thật là “trẻ con”? Họ đã quên rằng điều khác biệt giữa trẻ con và người lớn không phải là việc đi tìm câu trả lời cuối cùng của câu hỏi mà là trí tưởng tượng! Ngay từ đầu, người phi công đã thể hiện sự chán nản bởi đôi lúc anh phải “hạ mình xuống cho vừa tầm” với đối phương. Một bức tranh con trăn nuốt con voi vào bụng, ấy thế mà người lớn đều cho đó là chiếc mũ! Hay việc người lớn luôn có thái độ "Khi bạn kể với họ về một người bạn mới, họ sẽ không bao giờ hỏi bạn điều cốt yếu. Họ sẽ chẳng bao giờ hỏi bạn "Giọng anh ta nghe thế nào? Anh ta thích chơi trò gì? Anh ta có sưu tầm bươm bướm không?" Mà họ sẽ hỏi: " Anh ta bao nhiêu tuổi? Anh ta có mấy anh chị em? Anh ta nặng bao nhiêu cân? Bố anh ta thu nhập bao nhiêu?" Chỉ thế thôi họ nghĩ là đã đủ hiểu người ta rồi." Cả câu chuyện, chỉ một mình hoàng tử bé là giữ được trí tưởng tượng của mình khi biết bức tranh đó vẽ gì và cậu hiểu cậu đang muốn gì để yêu cầu người phi công vẽ cho mình.
Thứ hai, hoàng tử bé dạy ta “ai mà học được chữ ngờ”, trước khi cậu rời hành tinh của cậu thì cậu đã dọn dẹp sạch hai ngọn núi lửa, nhổ sạch các cây bao báp khi chúng còn nhỏ. Phải chăng, cây bao báp trở thành một biểu tượng của các thói hư tật xấu trong ta? Nếu ta không tiêu trừ những chuyện ấy khi nó chỉ còn là mầm non nhỏ nhoi, thì một ngày nào đó nó lớn lên, cắm sâu khiến ta không còn thay đổi được. Việc chăm chút nhổ bỏ cây bao báp như một thói quen đối với hoàng tử bé nhưng trong chúng ta, mấy ai chăm chút từng lỗi nhỏ cơ chứ? Ta cho rằng nó không sao, vô hại và rồi khi những lỗi sai nhỏ ấy dần lớn lên thì ta chấp nhận bởi đó là hiển nhiên! Để rồi càng lún càng sâu, không thể sửa chữa, từng mối quan hệ hay công việc sẽ bị các lỗi nhỏ ấy làm băng hoại! Bởi thế, “ai mà học được chữ ngờ”!
Thứ ba, con cáo đã nói với hoàng tử bé “nếu cậu thuần hóa tớ thì hai chúng ta người này liền cần đến kẻ kia. Với cậu tớ sẽ là duy nhất trên đời. Với tớ cậu sẽ là duy nhất trên đời.” Định nghĩa thuần hóa của con cáo là đến từ hai phía và chúng ta cần có trách nhiệm với mối quan hệ ấy! Bỗng nhiên tôi tự hỏi, đã bao lâu rồi chúng ta chưa quan tâm đến những người xung quanh? Ta luôn cố chạy theo những mối quan hệ khác như cô bạn đỏng đảnh sớm nắng chiều mưa nhưng ta vẫn phải tìm cách chiều chuộng, đám bạn thân kì quặc mỗi đứa một tính cách nhưng ta phải làm hài lòng tất cả để không bị nghỉ chơi. Thế có người nào nghĩ rằng ta sẽ thay đổi để bố mẹ vui lòng, quan tâm xem sở thích của bố mẹ là gì, anh chị em trong nhà ta thích đi đâu? Bởi những mối quan hệ ấy ta không cần vun đắp, ta cho rằng nó tồn tại một cách “mặc định” và mãi mãi không biến mất. Nhưng thời gian – dòng chảy ấy sẽ cuốn đi tất cả! Đến một lúc nào đó ta quên rằng ta đã sống vô tâm, không có trách nhiệm với những mối quan hệ thân thiết nhất mà ta có ngay từ khi ta lọt lòng! Con người là thế, khi ta có được điều gì rồi thì ta sẽ xem đó là hiển nhiên và rồi không cố đắp xây để giữ gìn mối quan hệ, đến ngày ta đánh mất, ta lại tự hỏi mãi vì sao?
Thứ tư, hãy khám phá đi và đừng ngồi chờ đợi để được dạy! Bản thân khi đọc hoàng tử bé, tôi rút ra được chân lý: hãy đi rồi sẽ đến! Dẫu chưa biết đích đến ta là đâu, nếu mãi ngồi một chỗ thì cuộc đời của hoàng tử bé sẽ mãi tẻ nhạt khi chỉ biết có bông hoa hồng, cây bao báp và những ngọn núi lửa. Cậu sẽ không biết xung quanh có gì như một người thắp đèn, một ông nát rượu, một vị vua đam mê quyền lực hay kết bạn với anh phi công, nhận lời khuyên từ con cáo và hành trình đi tìm giếng nước trong sa mạc! Mỗi chặng hành trình, dù ngắn hay dài, cũng sẽ mang lại những giá trị bổ ích cho bản thân. Đời ta là lữ khách, không khám phá thì ta biết làm gì?
Bài dự thi của bạn Huỳnh Quốc Cường
Bài dự thi của bạn Huỳnh Quốc Cường