
Tôi tên là Lê Trần Linh Nhi - Sinh ngày 09/06/1985
Tôi gửi bài viết kể về hành trình của một cuốn sách và những người bạn của tôi. “Hoa vẫn nở mỗi ngày” của tác giả Valérie Perrin là cuốn sách ở lại lâu nhất trong lòng chúng tôi, đi từ bàn tay này đến bàn tay khác, tâm hồn này đến tâm hồn khác và cuối cùng trở về khu vườn mang tên của chính mình. Cảm ơn Nhã Nam đã tạo nên một không gian đẹp để những người yêu sách được kể về cuốn sách mà họ yêu thương.
Mình nói gì khi nói về cuốn sách yêu thích?
Vườn nhà mình được đặt tên là Hoa vẫn nở mỗi ngày. Đến vườn chơi, bạn sẽ bắt gặp cuốn sách mang tên của khu vườn, hay khu vườn mang tên của cuốn sách. Nếu một ngày bạn nhận ra mình thuộc về một nơi nào đó, thì nơi đó mang tên bạn hay bạn mang tên nơi đó đều có ý nghĩa như nhau.
Chúng tôi có năm người lần lượt chuyền tay nhau đọc cuốn sách ấy.
Người đầu tiên là cô gái mang tên một đám mây màu lục nhạt. Mỗi lần gặp cô, tôi đều có cảm giác tâm hồn cô giống một khu vườn mà cỏ hoang đã phủ kín lối vào. Mùa hè cách đây hai năm, khi lũ trẻ háo hức chuẩn bị cho chuyến đi trại hè, cô phân vân rất lâu trước quyết định cho cậu con trai bảy tuổi tham gia. Mãi về sau tôi mới hiểu phần nào nỗi ngập ngừng ấy. Tôi nhận ra những nỗi sợ không gọi tên của cô khi đọc những chương cuối của cuốn sách. Bọn trẻ đi trại hè rất vui và dĩ nhiên cô cũng không hề bộc bạch điều gì. Nhưng cuốn sách đã mở lối cho tôi bước vào khu vườn tâm hồn cô.
Khi ấy, cuốn sách đã chuyền đến tay người bạn thứ hai.
Anh là một người đàn ông trẻ thơ, thích ra dáng vẻ của người trưởng thành. Anh luôn cố tỏ ra trầm mặc, kín đáo trong khi những cành lá non tơ chi chít trong tâm hồn không sao giấu được vẻ trong trẻo ấy. Anh có kiểu đọc vừa nhanh vừa chậm, nhanh thì sợ hết mà chậm thì nóng lòng. Mỗi ngày anh chụp lại một đoạn mở đầu rồi gửi cho tôi vài lời, để đấy và không nói gì, ai tò mò thì tự tìm hiểu thôi.
Vậy là vẫn là cuốn sách ấy, tôi là người thứ ba.
Tôi đọc qua một lượt, rồi sau đó lại lật chậm từng trang. Tôi đánh dấu những đoạn mình yêu thích. Sức nặng của câu từ như một nỗi niềm man mác theo tôi trên những chặng dừng.
"Nếu cuộc đời chỉ là những chặng dừng, thì trên những chặng dừng ấy ít ra hãy gieo hoa."
Vậy là khu vườn bắt đầu từ đó. Tôi cải tạo lại mảnh vườn đã lâu không lui tới, trồng thêm nhiều loài hoa cỏ, dựng căn bếp và dành thời gian chăm sóc vun vén, tôi lấy tên cuốn sách để đặt cho khu vườn như một nơi chốn thân thuộc và bình yên
Người tiếp theo là anh bạn cùng nhà.
Anh thường đọc những cuốn sách tôi đọc. Còn tôi thì lại ít khi đọc những cuốn anh mang về. Chúng tôi khác nhau ở nhiều điều, nhưng giống nhau ở trách nhiệm vun đắp cho gia đình. Anh bắt đầu đọc cuốn sách sau tôi khoảng hai tuần. Khi ấy cuốn sách đã được tôi lưu lại dấu ấn của mình bằng những đường gạch chân và những đoạn văn tôi yêu thích
Khi đọc được một nửa, anh nhắn:
"Em giống cô Violette này nhỉ. Có cảm giác muốn hiểu về em hơn thì chỉ cần mở cuốn sách này ra và đọc ở bất cứ chương nào."
Tôi đáp lại: “Em may mắn hơn cô Violette nhiều, vì luôn có anh bên cạnh mà”
Lúc nói vậy, tôi thấy cũng hơi khiên cưỡng. Nhưng thôi, cuộc đời có biết bao nhiều điều không vừa vặn, mình chấp nhặt chi một chút để làm an lòng nhau.
Rồi một hôm, tôi lại tiếp tục gửi cuốn sách đó cho một người bạn. Chị là một trong những cô gái dịu dàng nhất Hà Nội mà tôi từng gặp. Lẽ thường tôi sẽ đặt sách mới gửi tặng đến địa chỉ nhà chị. Nhưng lần này tôi gói ghém chính cuốn sách đang có của mình và gửi chị đọc. Chị cũng như những người trước đó, nâng niu và gìn giữ, yêu thương câu chuyện cùng những cuộc đời trong trang sách. Hai tuần sau, cuốn sách trở về trọn vẹn và đầy đủ như chưa hề có chuyến đi xa nào trong đời.
Tôi gửi bài viết kể về hành trình của một cuốn sách và những người bạn của tôi. “Hoa vẫn nở mỗi ngày” của tác giả Valérie Perrin là cuốn sách ở lại lâu nhất trong lòng chúng tôi, đi từ bàn tay này đến bàn tay khác, tâm hồn này đến tâm hồn khác và cuối cùng trở về khu vườn mang tên của chính mình. Cảm ơn Nhã Nam đã tạo nên một không gian đẹp để những người yêu sách được kể về cuốn sách mà họ yêu thương.
Mình nói gì khi nói về cuốn sách yêu thích?
Vườn nhà mình được đặt tên là Hoa vẫn nở mỗi ngày. Đến vườn chơi, bạn sẽ bắt gặp cuốn sách mang tên của khu vườn, hay khu vườn mang tên của cuốn sách. Nếu một ngày bạn nhận ra mình thuộc về một nơi nào đó, thì nơi đó mang tên bạn hay bạn mang tên nơi đó đều có ý nghĩa như nhau.
Chúng tôi có năm người lần lượt chuyền tay nhau đọc cuốn sách ấy.
Người đầu tiên là cô gái mang tên một đám mây màu lục nhạt. Mỗi lần gặp cô, tôi đều có cảm giác tâm hồn cô giống một khu vườn mà cỏ hoang đã phủ kín lối vào. Mùa hè cách đây hai năm, khi lũ trẻ háo hức chuẩn bị cho chuyến đi trại hè, cô phân vân rất lâu trước quyết định cho cậu con trai bảy tuổi tham gia. Mãi về sau tôi mới hiểu phần nào nỗi ngập ngừng ấy. Tôi nhận ra những nỗi sợ không gọi tên của cô khi đọc những chương cuối của cuốn sách. Bọn trẻ đi trại hè rất vui và dĩ nhiên cô cũng không hề bộc bạch điều gì. Nhưng cuốn sách đã mở lối cho tôi bước vào khu vườn tâm hồn cô.
Khi ấy, cuốn sách đã chuyền đến tay người bạn thứ hai.
Anh là một người đàn ông trẻ thơ, thích ra dáng vẻ của người trưởng thành. Anh luôn cố tỏ ra trầm mặc, kín đáo trong khi những cành lá non tơ chi chít trong tâm hồn không sao giấu được vẻ trong trẻo ấy. Anh có kiểu đọc vừa nhanh vừa chậm, nhanh thì sợ hết mà chậm thì nóng lòng. Mỗi ngày anh chụp lại một đoạn mở đầu rồi gửi cho tôi vài lời, để đấy và không nói gì, ai tò mò thì tự tìm hiểu thôi.
Vậy là vẫn là cuốn sách ấy, tôi là người thứ ba.
Tôi đọc qua một lượt, rồi sau đó lại lật chậm từng trang. Tôi đánh dấu những đoạn mình yêu thích. Sức nặng của câu từ như một nỗi niềm man mác theo tôi trên những chặng dừng.
"Nếu cuộc đời chỉ là những chặng dừng, thì trên những chặng dừng ấy ít ra hãy gieo hoa."
Vậy là khu vườn bắt đầu từ đó. Tôi cải tạo lại mảnh vườn đã lâu không lui tới, trồng thêm nhiều loài hoa cỏ, dựng căn bếp và dành thời gian chăm sóc vun vén, tôi lấy tên cuốn sách để đặt cho khu vườn như một nơi chốn thân thuộc và bình yên
Người tiếp theo là anh bạn cùng nhà.
Anh thường đọc những cuốn sách tôi đọc. Còn tôi thì lại ít khi đọc những cuốn anh mang về. Chúng tôi khác nhau ở nhiều điều, nhưng giống nhau ở trách nhiệm vun đắp cho gia đình. Anh bắt đầu đọc cuốn sách sau tôi khoảng hai tuần. Khi ấy cuốn sách đã được tôi lưu lại dấu ấn của mình bằng những đường gạch chân và những đoạn văn tôi yêu thích
Khi đọc được một nửa, anh nhắn:
"Em giống cô Violette này nhỉ. Có cảm giác muốn hiểu về em hơn thì chỉ cần mở cuốn sách này ra và đọc ở bất cứ chương nào."
Tôi đáp lại: “Em may mắn hơn cô Violette nhiều, vì luôn có anh bên cạnh mà”
Lúc nói vậy, tôi thấy cũng hơi khiên cưỡng. Nhưng thôi, cuộc đời có biết bao nhiều điều không vừa vặn, mình chấp nhặt chi một chút để làm an lòng nhau.
Rồi một hôm, tôi lại tiếp tục gửi cuốn sách đó cho một người bạn. Chị là một trong những cô gái dịu dàng nhất Hà Nội mà tôi từng gặp. Lẽ thường tôi sẽ đặt sách mới gửi tặng đến địa chỉ nhà chị. Nhưng lần này tôi gói ghém chính cuốn sách đang có của mình và gửi chị đọc. Chị cũng như những người trước đó, nâng niu và gìn giữ, yêu thương câu chuyện cùng những cuộc đời trong trang sách. Hai tuần sau, cuốn sách trở về trọn vẹn và đầy đủ như chưa hề có chuyến đi xa nào trong đời.
Và bây giờ cuốn sách đã trở về khu vườn của nó. Cuốn sách của tôi đã đi một vòng lớn, từ nơi này đến nơi khác, từ tâm hồn này đến tâm hồn khác, và vẫn giữ được vị trí là cuốn sách yêu thích trong lòng những người bạn của tôi. Không cần đến khu vườn của tôi, bạn vẫn có thể tìm thấy Hoa vẫn nở mỗi ngày ở Nhã Nam. Đâu đó, cuốn sách ấy vẫn đang thực hiện sứ mệnh của mình: tìm đến người đọc và nán lại thật lâu trong lòng họ.