
HÃY VỀ VỚI CHA : Khúc vĩ thanh của những yêu thương câm lặng
"Cha".
Chỉ một âm tiết ngắn ngủi vang lên nhưng lại gánh vác sức nặng của cả một cuộc đời. Nhắc đến cha, người ta thường mường tượng ra núi Thái Sơn sừng sững, một bóng lưng vững chãi chắn ngang giông bão. Rất hiếm khi, ta gắn hình bóng ấy với sự yếu mềm hay những dòng nước mắt. Thế nhưng, những trang văn của Shin Kyung Sook trong cuốn "Hãy về với cha" đã khẽ khàng phá vỡ lớp vỏ bọc kiên cường ấy, mở ra một cánh cửa bước vào cõi lòng đầy rẫy những vết xước mà người đàn ông trụ cột luôn giấu nhẹm.
Tác phẩm khắc họa một người cha vô danh, mang dáng hình nhỏ bé và gầy guộc. Ông như một cái bóng nhẫn nhịn đi qua thời đại đầy biến thiên, nuốt vào trong những uất ức, nghèo đói để chắt chiu từng giọt sống cho bầy con. Hình ảnh người cha thức khuya dậy sớm, cày cuốc đến chai sần đôi tay chỉ để đổi lấy những bữa cơm no, những giấc ngủ bình yên cho gia đình khiến ta không khỏi nghẹn ngào. Đau đớn thay, người cha vĩ đại ấy lại luôn mang trong mình một nỗi mặc cảm khôn nguôi. Câu nói: "Cha thấy mình có lỗi với con" lặp đi lặp lại như một vết cứa. Lời xin lỗi thốt ra từ cửa miệng của một người đã hy sinh cả sinh mệnh, nghe sao mà chua xót! Ông tự trách mình vì những nhọc nhằn mà các con phải nếm trải, quên mất rằng chính đôi vai gầy còm ấy đã gánh vác cả bầu trời.
Chúng ta- những đứa con thường vô tâm đón nhận tình yêu ấy như một lẽ đương nhiên, hiếm khi chịu dừng lại để lắng nghe tiếng vỡ vụn bên trong trái tim cha. Tâm hồn cha bị đóng khung, ép chặt trong cái khuôn gỗ mang tên “người trụ cột”, khiến những khao khát được thấu hiểu không thể cất thành lời. Để lột tả sự câm lặng đớn đau này, bài viết đã mượn một hình ảnh mang tính biểu tượng vô cùng ám ảnh: Tác phẩm nghệ thuật sắp đặt “Lá rụng” tại Bảo tàng Do Thái ở Berlin. Những khuôn mặt bằng sắt hoen gỉ, nằm la liệt và câm lặng dưới bước chân người qua lại. Tiếng lòng của người cha cũng giống như những khuôn mặt ấy, mang những thanh âm rất nhỏ, "nhỏ đến mức nếu không mở lòng và chú tâm lắng nghe thật kỹ, bạn sẽ không biết ở đó còn có một tiếng nói chưa từng được thốt lên".
Và đó chính là sứ mệnh thiêng liêng của văn chương. Như Shin Kyung Sook đã chiêm nghiệm, nhiệm vụ của người cầm bút là đứng lại bên cạnh những số phận đang bị cuộc đời bỏ quên, để lắng nghe những tiếng nói vô hình, để thấu hiểu những mảnh đời vô danh đang rạn nứt. Nếu không có những trang viết ấy, cái chết đớn đau nhất của con người , sự lãng quên- sẽ chôn vùi tất cả. Những con chữ không chết, chúng là chiếc mỏ neo giữ lại ký ức, là liều thuốc chữa lành những vết thương xé thịt, vá víu lại những linh hồn chênh vênh.
"Về với cha", khép lại trang sách, không chỉ là lời kêu gọi quay về một mái nhà vật lý, mà là cuộc hành trình trở về với miền cội nguồn tâm linh. Giữa những cuồng quay của thời cuộc, giữa bom đạn hay những xô bồ của nhịp sống hiện đại, về với cha là về với chốn bình yên nguyên sơ nhất. Nơi đó có bóng dáng cằn cỗi nhưng vĩnh hằng đang chờ đợi ta sau những giông bão cuộc đời.
Khép lại những dòng suy nghiệm, một câu nói trong sách cứ mãi vang vọng như một lời thủ thỉ ủi an: "Cuộc sống không nhất thiết lúc nào cũng phải tiến về phía trước. Nếu nhìn lại thấy đằng sau tốt hơn, chúng ta vẫn có thể quay lại kia mà". Vâng, hãy dũng cảm quay đầu lại, để kịp nhìn thấy bóng dáng cha, và để những thanh âm nín lặng được một lần lắng nghe trọn vẹn.
"Cha".
Chỉ một âm tiết ngắn ngủi vang lên nhưng lại gánh vác sức nặng của cả một cuộc đời. Nhắc đến cha, người ta thường mường tượng ra núi Thái Sơn sừng sững, một bóng lưng vững chãi chắn ngang giông bão. Rất hiếm khi, ta gắn hình bóng ấy với sự yếu mềm hay những dòng nước mắt. Thế nhưng, những trang văn của Shin Kyung Sook trong cuốn "Hãy về với cha" đã khẽ khàng phá vỡ lớp vỏ bọc kiên cường ấy, mở ra một cánh cửa bước vào cõi lòng đầy rẫy những vết xước mà người đàn ông trụ cột luôn giấu nhẹm.
Tác phẩm khắc họa một người cha vô danh, mang dáng hình nhỏ bé và gầy guộc. Ông như một cái bóng nhẫn nhịn đi qua thời đại đầy biến thiên, nuốt vào trong những uất ức, nghèo đói để chắt chiu từng giọt sống cho bầy con. Hình ảnh người cha thức khuya dậy sớm, cày cuốc đến chai sần đôi tay chỉ để đổi lấy những bữa cơm no, những giấc ngủ bình yên cho gia đình khiến ta không khỏi nghẹn ngào. Đau đớn thay, người cha vĩ đại ấy lại luôn mang trong mình một nỗi mặc cảm khôn nguôi. Câu nói: "Cha thấy mình có lỗi với con" lặp đi lặp lại như một vết cứa. Lời xin lỗi thốt ra từ cửa miệng của một người đã hy sinh cả sinh mệnh, nghe sao mà chua xót! Ông tự trách mình vì những nhọc nhằn mà các con phải nếm trải, quên mất rằng chính đôi vai gầy còm ấy đã gánh vác cả bầu trời.
Chúng ta- những đứa con thường vô tâm đón nhận tình yêu ấy như một lẽ đương nhiên, hiếm khi chịu dừng lại để lắng nghe tiếng vỡ vụn bên trong trái tim cha. Tâm hồn cha bị đóng khung, ép chặt trong cái khuôn gỗ mang tên “người trụ cột”, khiến những khao khát được thấu hiểu không thể cất thành lời. Để lột tả sự câm lặng đớn đau này, bài viết đã mượn một hình ảnh mang tính biểu tượng vô cùng ám ảnh: Tác phẩm nghệ thuật sắp đặt “Lá rụng” tại Bảo tàng Do Thái ở Berlin. Những khuôn mặt bằng sắt hoen gỉ, nằm la liệt và câm lặng dưới bước chân người qua lại. Tiếng lòng của người cha cũng giống như những khuôn mặt ấy, mang những thanh âm rất nhỏ, "nhỏ đến mức nếu không mở lòng và chú tâm lắng nghe thật kỹ, bạn sẽ không biết ở đó còn có một tiếng nói chưa từng được thốt lên".
Và đó chính là sứ mệnh thiêng liêng của văn chương. Như Shin Kyung Sook đã chiêm nghiệm, nhiệm vụ của người cầm bút là đứng lại bên cạnh những số phận đang bị cuộc đời bỏ quên, để lắng nghe những tiếng nói vô hình, để thấu hiểu những mảnh đời vô danh đang rạn nứt. Nếu không có những trang viết ấy, cái chết đớn đau nhất của con người , sự lãng quên- sẽ chôn vùi tất cả. Những con chữ không chết, chúng là chiếc mỏ neo giữ lại ký ức, là liều thuốc chữa lành những vết thương xé thịt, vá víu lại những linh hồn chênh vênh.
"Về với cha", khép lại trang sách, không chỉ là lời kêu gọi quay về một mái nhà vật lý, mà là cuộc hành trình trở về với miền cội nguồn tâm linh. Giữa những cuồng quay của thời cuộc, giữa bom đạn hay những xô bồ của nhịp sống hiện đại, về với cha là về với chốn bình yên nguyên sơ nhất. Nơi đó có bóng dáng cằn cỗi nhưng vĩnh hằng đang chờ đợi ta sau những giông bão cuộc đời.
Khép lại những dòng suy nghiệm, một câu nói trong sách cứ mãi vang vọng như một lời thủ thỉ ủi an: "Cuộc sống không nhất thiết lúc nào cũng phải tiến về phía trước. Nếu nhìn lại thấy đằng sau tốt hơn, chúng ta vẫn có thể quay lại kia mà". Vâng, hãy dũng cảm quay đầu lại, để kịp nhìn thấy bóng dáng cha, và để những thanh âm nín lặng được một lần lắng nghe trọn vẹn.