
“Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?”
Đây là câu hỏi từng gây bão thời gian qua, và liệu có bao giờ chúng ta từng tự hỏi mình như vậy? Chúng ta - những chàng trai, cô gái đang ở tuổi trưởng thành - lớn lên trong thời đại mà sự “rực rỡ” dường như trở thành thước đo của thành công. Ta được khuyến khích phải nổi bật, phải tìm thấy con đường riêng. Thế nhưng, giữa vô vàn ngã rẽ của cuộc sống, không ít lần ta vẫn mang theo cảm giác lạc lối về tương lai. Chính từ những băn khoăn đời thường ấy, Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya mở ra như một cuộc đối thoại nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về con người và những lựa chọn của họ. Từ đó ta có thể góp nhặt thêm lời khuyên để gỡ rối cho cuộc đời của chính mình.
Câu chuyện mở đầu vào một đêm khuya, sau phi vụ khoắng đồ, ba chàng trai trẻ tìm đến một căn nhà bỏ hoang để lánh tạm. Tình cờ, nơi ấy từng là tiệm Namiya - địa chỉ quen thuộc của những người tìm kiếm lời khuyên. Điểm dị thường xuất hiện khi cánh cửa tiệm khép lại, ranh giới thời gian giữa thực tại và ba mươi năm trước bị xóa nhòa. Những lá thư từ quá khứ liên tục ập đến xin tư vấn, bất đắc dĩ buộc ba đứa trẻ trở thành người gỡ rối tơ lòng, từ đó làm thay đổi rất nhiều cuộc đời.
Dẫu bị gọi là trộm nhưng ba chàng trai cũng chỉ là những đứa trẻ, chênh vênh bước chân vào đời. Chúng xuất thân từ trại trẻ mồ côi, mang theo những tuổi thơ không trọn vẹn. Tương tự câu chuyện của thỏ ngọc cung trăng, nghệ sĩ cửa hàng cá hay chó nhỏ lạc lối,... đều chất chứa nhiều băn khoăn cần giải bày. Để rồi sau tất cả những lời khuyên, cả người tư vấn và được tư vấn đều đã có “lựa chọn rực rỡ” cho riêng mình.
Điểm hay là Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya không triết lý hóa các lời khuyên hay tô hồng cái kết để tăng tính nhân văn cho tác phẩm. Ta chỉ thấy ở sách là sự ấm áp, chân thành từ ông Namiya và nét vụng về, thẳng thắn trong lời văn của ba đứa trẻ. Qua đó ta cũng nhận ra rằng tình người vẫn tồn tại và sự tử tế của ta ngày hôm nay có thể giao hạt giống vào vườn ươm hạnh phúc của ai đó ở tương lai.
Ngoài ra, câu chuyện của ông Namiya còn dạy ta về bài học của việc chịu trách nhiệm với quyết định và cuộc đời của mình:
“Tuy rất cảm kích nhưng khi đọc thư, bố nhận ra, câu trả lời của bố có tác dụng là bởi ý chí của bản thân người đó chứ không phải vì thứ gì khác. Nếu bản thân họ không muốn sống tốt, sống hết mình thì dù có nhận được câu trả lời nào cũng thế thôi.”
Con người ta đi tìm lời khuyên nhưng cuộc sống là của riêng ta, ta phải lựa chọn và chịu trách nhiệm.
Do đó, không tự nhiên Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya trở thành một trong những quyển sách chữa lành được nhắc đến nhiều nhất. Ở tác phẩm, có thể bản thân sẽ không tìm thấy một bản đồ cho riêng mình trên hành trình đi tìm cái gọi là “rực rỡ”, đôi lúc còn bối rối trước thực tại trớ trêu của các nhân vật.
Thế nhưng, như chút dư vị nhẹ nhàng sau ngày dài mệt mỏi, đến hết trang 358, phép màu của câu chuyện mới thực sự bắt đầu khi hành trình xuyên không mở ra. Không chỉ là cuộc đối thoại giữa ta với ta ở hiện tại, mà còn giữa những lá thư gửi cho cậu bé ở quá khứ với những lời gửi gắm dành cho chàng trai/cô gái của sau này.
Trả lời câu hỏi thay lời kết: “Mình nói gì khi nói về cuốn sách yêu thích?”
Đó là những khoảng trống, những vết xước trong tim và muôn vàn day dứt. Chàng nghệ sĩ hàng cá Katsuro đã đánh đổi cả thanh xuân để lao vào con đường mù mịt, rồi ngã xuống bi tráng giữa biển lửa khi ước mơ còn chưa kịp đơm hoa. Nỗi xót xa nghẹn lại trong khoảnh khắc anh ngước lên bầu trời đen kịt:
“Bố ơi, con sắp để lại được dấu ấn rồi. Dù chỉ là một trận thua”
Người ta thường tôn vinh những giá trị anh để lại, còn mình tiếc thương một tấm lòng chân thành. Vì đối với Katsuro, gần như mọi điều quan trọng: tuổi trẻ, đam mê, tình yêu, gia đình và trách nhiệm đều đang dang dở.
Nhưng khi bài hát “Tái Sinh” tiếp tục được ngân lên qua tiếng hát của ca sĩ nổi tiếng Seri - mầm non được anh vun trồng sau đám cháy, mình nhận ra rằng cuộc đời của mỗi người có thể “rực rỡ” theo cách rất riêng, không nhất thiết phải ồn ào dữ dội, nó có thể bình lặng và sâu sắc từ bên trong.
Có lẽ vì thế mà trong những dòng cuối cùng này, cho phép em được gọi anh là “anh” thay vì “Katsuro”. Em muốn tặng anh một bài thơ, thay tấm lòng em tưởng nhớ đến anh và tình yêu của em dành cho tác phẩm:
Ai đã qua thời tuổi trẻ?
Bỏ con chữ theo tiếng đàn
Những thanh âm hợp rồi tan
Ba năm lang thang, không di sản.
Bỏ con chữ theo tiếng đàn
Những thanh âm hợp rồi tan
Ba năm lang thang, không di sản.
Ai đã qua thời tuổi trẻ?
Gác nghiệp gia lo thời hết
Tránh bố mẹ mùi cá tanh
Rừng vẫn xanh người đã chết.
Gác nghiệp gia lo thời hết
Tránh bố mẹ mùi cá tanh
Rừng vẫn xanh người đã chết.
Ai đã qua thời tuổi trẻ?
Vẫn sống mà như qua đời
Hạnh phúc còn xa vời vợi
Nỗi buồn chẳng thể nào vơi.
Vẫn sống mà như qua đời
Hạnh phúc còn xa vời vợi
Nỗi buồn chẳng thể nào vơi.
Ai đã qua thời tuổi trẻ?
Gieo mầm xanh cho cuộc đời
Thắp lửa lòng bùng lửa cháy
Người đã chết rừng vẫn xanh.
Gieo mầm xanh cho cuộc đời
Thắp lửa lòng bùng lửa cháy
Người đã chết rừng vẫn xanh.
Ai vẫn trong thời tuổi trẻ?
Sống mãi trong tim mọi người
Và tiếng nhạc sẽ còn vang
Ngao du thế gian, muôn vàn di sản.
(Tác giả sáng tác)
Sống mãi trong tim mọi người
Và tiếng nhạc sẽ còn vang
Ngao du thế gian, muôn vàn di sản.
(Tác giả sáng tác)