
Review – Đi trốn của Bình Ca
Nếu bạn từng tò mò tuổi thơ của những đứa trẻ lớn lên giữa chiến tranh sẽ như thế nào, mình nghĩ Đi trốn của Bình Ca là một cuốn sách rất đáng đọc.
Câu chuyện bắt đầu từ một cuộc bỏ trốn "bí mật" khỏi trại sơ tán của năm đứa trẻ: Sơn, Việt Bắc, Tự Thắng, Linh và Thảo. Với tâm thế hồn nhiên của tuổi mới lớn - tò mò, ham khám phá, đôi lúc bốc đồng, các em chỉ nghĩ đơn giản rằng mình đang bước vào một chuyến phiêu lưu thú vị, nhưng càng đi xa, hành trình ấy càng trở nên gian nan và nguy hiểm. Đói khát, mất phương hướng, những hiểm nguy rình rập nơi núi rừng và cả nỗi nhớ nhà đã buộc những đứa trẻ phải học cách trưởng thành.
Điều khiến mình yêu thích cuốn sách là cách Bình Ca tái hiện tuổi thơ giữa chiến tranh bằng một giọng văn rất đỗi dung dị và chân thực. Không có những lời kể bi lụy hay lên gân, tác giả để cho người đọc tự cảm nhận những mất mát, thiếu thốn qua từng trải nghiệm của các nhân vật. Giữa hoàn cảnh khắc nghiệt ấy vẫn sáng lên vẻ đẹp của thời hoa niên: tình bạn trong trẻo, sự đùm bọc, tinh thần trách nhiệm và niềm tin vào cuộc sống của những đứa trẻ.
Với lối kể chuyện giản dị, tự nhiên, gần gũi như chính con người , Bình Ca đã đưa người đọc bước vào một thế giới thiên nhiên vừa hùng vĩ vừa bí ẩn của dãy núi Long Ẩn. Hồ Mây, Vách Đá Ma, với những vách núi dựng đứng hiện lên đầy sống động. Những mảng nhủ đá nơi thì lởm chởm như răng cá sấu, nơi thì như tấm rèm buông hay cánh đồng lúa xanh mượt mà lả lướt dưới ánh trăng. Những trận đánh nhau với hổ mang chúa, cuộc chạm trán với trăn gấm giữa núi rừng tạo nên cảm giác hồi hộp như đang theo dõi một cuộc phiêu lưu thực sự.
Bên cạnh nhóm nhân vật nhỏ tuổi, mình đặc biệt ấn tượng với cô giáo Tụy Phương ở Trại Nhi đồng Khe Khao. Sự ân cần, tận tụy và tình yêu thương của cô dành cho lũ trẻ từ cách ăn mặc, giấc ngủ, … khiến người đọc cảm nhận được hơi ấm của tình người giữa những năm tháng chiến tranh khắc nghiệt.
Không chỉ là câu chuyện về tuổi thơ, “Đi trốn” còn khéo léo lồng ghép những dấu mốc lịch sử của đất nước sau Hiệp định Geneva và những biến động của thời cuộc. Sang phần “Vĩ thanh”, tác giả đưa người đọc đến với “khúc sông khác” của các nhân vật, khiến người đọc day dứt. Nhờ vậy, cuốn sách vừa mang vẻ đẹp của một tác phẩm thiếu nhi, vừa là một lát cắt chân thực về một thế hệ đã lớn lên cùng lịch sử dân tộc.
“Đi trốn” không chỉ là một cuộc phiêu lưu hấp dẫn mà còn là “khúc sông tuổi thơ” đẹp về tình bạn và nghị lực sống. Khép lại trang sách, mình vẫn nhớ mãi hình ảnh những đứa trẻ năm nào đã lớn lên giữa bom đạn nhưng vẫn giữ được sự trong trẻo, lạc quan và niềm tin vào cuộc đời.
Nếu bạn từng tò mò tuổi thơ của những đứa trẻ lớn lên giữa chiến tranh sẽ như thế nào, mình nghĩ Đi trốn của Bình Ca là một cuốn sách rất đáng đọc.
Câu chuyện bắt đầu từ một cuộc bỏ trốn "bí mật" khỏi trại sơ tán của năm đứa trẻ: Sơn, Việt Bắc, Tự Thắng, Linh và Thảo. Với tâm thế hồn nhiên của tuổi mới lớn - tò mò, ham khám phá, đôi lúc bốc đồng, các em chỉ nghĩ đơn giản rằng mình đang bước vào một chuyến phiêu lưu thú vị, nhưng càng đi xa, hành trình ấy càng trở nên gian nan và nguy hiểm. Đói khát, mất phương hướng, những hiểm nguy rình rập nơi núi rừng và cả nỗi nhớ nhà đã buộc những đứa trẻ phải học cách trưởng thành.
Điều khiến mình yêu thích cuốn sách là cách Bình Ca tái hiện tuổi thơ giữa chiến tranh bằng một giọng văn rất đỗi dung dị và chân thực. Không có những lời kể bi lụy hay lên gân, tác giả để cho người đọc tự cảm nhận những mất mát, thiếu thốn qua từng trải nghiệm của các nhân vật. Giữa hoàn cảnh khắc nghiệt ấy vẫn sáng lên vẻ đẹp của thời hoa niên: tình bạn trong trẻo, sự đùm bọc, tinh thần trách nhiệm và niềm tin vào cuộc sống của những đứa trẻ.
Với lối kể chuyện giản dị, tự nhiên, gần gũi như chính con người , Bình Ca đã đưa người đọc bước vào một thế giới thiên nhiên vừa hùng vĩ vừa bí ẩn của dãy núi Long Ẩn. Hồ Mây, Vách Đá Ma, với những vách núi dựng đứng hiện lên đầy sống động. Những mảng nhủ đá nơi thì lởm chởm như răng cá sấu, nơi thì như tấm rèm buông hay cánh đồng lúa xanh mượt mà lả lướt dưới ánh trăng. Những trận đánh nhau với hổ mang chúa, cuộc chạm trán với trăn gấm giữa núi rừng tạo nên cảm giác hồi hộp như đang theo dõi một cuộc phiêu lưu thực sự.
Bên cạnh nhóm nhân vật nhỏ tuổi, mình đặc biệt ấn tượng với cô giáo Tụy Phương ở Trại Nhi đồng Khe Khao. Sự ân cần, tận tụy và tình yêu thương của cô dành cho lũ trẻ từ cách ăn mặc, giấc ngủ, … khiến người đọc cảm nhận được hơi ấm của tình người giữa những năm tháng chiến tranh khắc nghiệt.
Không chỉ là câu chuyện về tuổi thơ, “Đi trốn” còn khéo léo lồng ghép những dấu mốc lịch sử của đất nước sau Hiệp định Geneva và những biến động của thời cuộc. Sang phần “Vĩ thanh”, tác giả đưa người đọc đến với “khúc sông khác” của các nhân vật, khiến người đọc day dứt. Nhờ vậy, cuốn sách vừa mang vẻ đẹp của một tác phẩm thiếu nhi, vừa là một lát cắt chân thực về một thế hệ đã lớn lên cùng lịch sử dân tộc.
“Đi trốn” không chỉ là một cuộc phiêu lưu hấp dẫn mà còn là “khúc sông tuổi thơ” đẹp về tình bạn và nghị lực sống. Khép lại trang sách, mình vẫn nhớ mãi hình ảnh những đứa trẻ năm nào đã lớn lên giữa bom đạn nhưng vẫn giữ được sự trong trẻo, lạc quan và niềm tin vào cuộc đời.