REVIEW SÁCH ĐI KHI TA CÒN TRẺ - TRƯƠNG ANH NGỌC

Ngày đăng: 17/06/2026
Feature image
Tôi không là một độc giả của dòng sách du kí, cũng chưa từng thực hiện bất kỳ chuyến bay nào ra nước ngoài, chưa nói đến đam mê với việc khám phá thế giới nhưng “Đi khi ta còn trẻ” lại mê hoặc tôi một cách kỳ lạ.

Sự mê hoặc dường như rất tuần tự khi nó bắt đầu từ …. bìa cuốn sách. Đó là một bức tranh với họa tiết hết sức đơn giản, bố cục ngẫu hứng và phóng khoáng, cảnh gần cảnh xa tươi sáng và sinh động. Vậy nội dung hẳn sẽ vui – tôi đã đoán vậy trước khi bắt đầu lật đến phụ lục. Phụ lục tiết lộ với tôi rằng những số trang san sát nhau sẽ thỏ thẻ với bạn đọc những tâm sự sâu lắng thôi, không phải lo ngại về việc gặp phải gián đoạn mà chưa trọn vẹn một nội dung. Các tiêu đề tại phụ lục cung cấp manh mối mới: Tôi phán đoán sơ bộ về dụng ý và mạch văn qua cách sắp xếp mỗi phần của tác giả và nhưng lại không khỏi tò mò trước một loạt những “đi khi….” hay các tiêu đề gợi nhiều liên tưởng khác.

Thật thú vị khi những phỏng đoán ban đầu của tôi đã xảy ra. Các trang sách ngập tràn sức sống và truyền tải năng lượng tích cực, hân hoan. Trước hết là những bức họa tuyệt đẹp về thế giới ngoài kia được thổi hồn qua sự chạm khắc câu chữ tỉ mỉ của tác giả: “Trong hương cỏ cây đất trời buổi sớm mai, ngôi biệt thự hai tầng sơn vàng xinh đẹp giữa ánh nắng tỏa rạng xua màn sương mờ của vùng núi non dần tan đi” hay “Thế rồi bỗng nhiên ánh nắng ùa đến, đầu tiên là một tia, sau đó nhiều hơn, và rồi một chùm nắng lan tỏa, dần vén bức màn trắng của sương mù. Ở phía xa kia, hiện dần lên những ống khói phả khói trắng, những mái nhà nhỏ, những cây thông, tháp chuông nhà thờ vươn cao của một ngôi làng”... Tiếp đến là những “nhân vật” đáng yêu, tốt đẹp, đôn hậu xuất hiện tình cờ đâu đó ở mỗi vùng đất tác giả đi qua, chẳng hạn như cô chủ nhà với message “Chìa khóa tôi để ở dưới chậu cây cạnh cửa nhé. Hãy mở cửa ra, và nhà của tôi là của bạn”. Chính họ đã chuyển những háo hức bởi cảnh đẹp ngoạn mục sang những sâu lắng trước tình người ấm áp.

Điều mà tôi không đoán trước được là tôi sẽ tình cờ “cóp nhặt” được một lượng kiến thức mới mẻ, hữu ích qua những câu chuyện, sự kiện, trích dẫn tâm đắc khác được nhắc đến trong cuốn sách. Trang 234 khép lại, những tò mò sơ sài thoạt đầu của bản thân đã bị cuốn trôi bởi những gợi mở hoàn toàn mới: “Quê hương là đâu?”, “Tại sao lại cứ đi là phải trở về?” “Đi, khi ta còn trẻ”, “Điều đáng sợ là không còn biết ước mơ”, “Vui sống đi, bạn nhé”,…

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý