
BÀI DỰ THI REVIEW SÁCH: CHUYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY
Trần Thanh Hương
Tôi từng nghĩ “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” của Luis Sepúlveda chỉ là một cuốn truyện thiếu nhi mỏng dính, đọc giải trí lúc rảnh rỗi. Câu chuyện đơn giản đến mức ai nhìn vào cũng có thể đoán trước được kết thúc. Vậy mà khi lật đến những trang cuối cùng trong một buổi chiều lặng gió, tôi lại thấy sống mũi mình cay cay. Hóa ra, nhà văn người Chile viết cuốn sách này không chỉ cho trẻ con, mà là để đánh thức phần dịu dàng nhất đang bị ngủ quên trong thế giới đầy gai góc của người lớn.
Tác phẩm mở ra một thế giới đầy nghịch lý nhưng lại ấm áp vô cùng. Câu chuyện bắt đầu bằng một sự cố đau lòng và ba lời hứa tưởng chừng như điên rồ của chú mèo mun mập ú tên Zorba với một cô hải âu tội nghiệp sắp chết vì dính váng dầu đại dương: không ăn quả trứng, nuôi nó lớn và dạy nó bay. Nghe thật vô lý, bởi thế giới này vốn dĩ luôn vận hành bằng những định kiến; mèo và chim vốn thuộc hai phe đối đầu, là kẻ đi săn và con mồi. Thế nhưng, đứng trước lời khẩn cầu hấp hối của một người mẹ, bầy mèo bến cảng Hamburg đã gật đầu. Ba lời hứa ấy đã trở thành một hành trình đầy thiêng liêng về lòng trắc ẩn, chữ tín và trách nhiệm xuyên biên giới của các loài vật.
Điều làm tôi xúc động và suy ngẫm nhiều nhất không phải là kỹ năng dạy bay bất khả thi của bầy mèo, mà chính là cách chúng định nghĩa về tình yêu thương. Khi cô bé hải âu non Lucky nhận ra mình không phải là một con mèo, em đã hoang mang, sợ hãi và khóc. Chính lúc đó, Zorba đã ôm em vào lòng và thì thầm những lời mà tôi nghĩ bất kỳ ai trong chúng ta cũng thèm được nghe một lần trong đời: “Chúng ta yêu con bởi vì con là một con hải âu... Con là một con hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay”.
Câu nói ấy chạm đến tầng sâu nhất của cảm xúc, nhắc nhở chúng ta về sự tôn trọng bản ngã trong tình yêu. Yêu một người giống mình thì quá dễ dàng. Nhưng yêu một ai đó hoàn toàn khác biệt, tôn trọng sự khác biệt đó và chấp nhận buông tay để họ được vút bay về bầu trời của riêng họ mới là đỉnh cao của sự vị tha không vị kỷ.
Để rồi, chương cuối cùng của cuốn sách khép lại bằng một đêm mưa bão trên đỉnh tháp chuông nhà thờ. Khoảnh khắc Lucky dũng cảm lao mình vào không trung, dang rộng đôi cánh cất tiếng gọi kiêu hãnh cũng là lúc Zorba hoàn thành lời hứa vĩ đại nhất đời mình. Đúng như lời khẳng định đầy nội lực của tác giả: “Chỉ những kẻ thực sự dám thì mới có thể bay”.
Gấp cuốn sách lại, điều đọng lại trong tôi là một cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Cuộc sống ngoài kia có thể có rất nhiều định kiến và mệt mỏi, nhưng một cuốn sách quá đỗi dịu dàng này đã chứng minh rằng: chỉ cần giữ được sự lương thiện và lòng dũng cảm để vượt qua giới hạn của chính mình, chúng ta rồi ai cũng sẽ tìm thấy bầu trời để sải cánh bay xa.
Bài dự thi của bạn Trần Thanh Hương