
KHI LÒNG TỐT DẠY CHÚNG TA BIẾT BAY
Nếu có ai hỏi tôi bài học đẹp nhất mà một cuốn sách từng mang lại là gì, có lẽ tôi sẽ nghĩ đến hình ảnh một chú mèo đang loay hoay tìm cách dạy một con hải âu non cất cánh. Nghe thật phi lý. Bởi mèo không có cánh, còn hải âu sinh ra để thuộc về bầu trời. Thế nhưng chính từ ý tưởng tưởng chừng không thể ấy, Chuyện con mèo dạy hải âu bay của Luis Sepúlveda đã kể nên một câu chuyện khiến hàng triệu độc giả trên thế giới rung động. Khi khép lại những trang sách cuối cùng, điều đọng lại trong tôi không chỉ là chuyến bay đầu đời của cô hải âu nhỏ Lucky, mà còn là niềm tin vào lòng yêu thương, sự tử tế và sức mạnh của những lời hứa.
Câu chuyện bắt đầu từ một tai nạn đau lòng. Một cô hải âu bị vướng vào vệt dầu loang trên biển. Trước khi chết, cô kịp trao quả trứng của mình cho chú mèo mun Zorba và yêu cầu chú thực hiện ba lời hứa: không ăn quả trứng, chăm sóc quả trứng cho đến khi nở và dạy hải âu con biết bay.
Lời hứa cuối cùng nghe thật bất khả thi. Làm sao một con mèo có thể dạy một con hải âu bay? Thế nhưng chính từ điều tưởng chừng vô lý ấy, tác giả Luis Sepúlveda đã viết nên một câu chuyện đẹp đẽ về tình yêu thương và trách nhiệm.
Điều khiến tôi yêu mến cuốn sách không phải những tình tiết ly kỳ hay những cuộc phiêu lưu hấp dẫn. Thứ khiến tôi xúc động nằm ở cách những chú mèo thực hiện lời hứa của mình. Zorba và những người bạn đã chăm sóc Lucky – cô hải âu nhỏ bằng tất cả sự tận tâm. Chúng bảo vệ cô bé, nuôi dưỡng cô bé và cùng nhau tìm mọi cách để giúp cô bé thực hiện điều mà tạo hóa đã dành riêng cho loài hải âu: bay.
Có một chi tiết khiến tôi nhớ mãi những con mèo không cố biến Lucky thành một con mèo. Chúng yêu thương Lucky nhưng vẫn tôn trọng bản chất của cô bé. Chúng hiểu rằng Lucky sinh ra để bay, không phải để sống mãi trên mặt đất. Tình yêu thương chân thành không phải là giữ người khác ở bên mình mà là giúp họ trở thành chính mình.
Khi đọc đến đây, tôi chợt nghĩ về cuộc sống quanh mình. Đôi khi chúng ta vẫn vô tình áp đặt suy nghĩ của bản thân lên người khác. Chúng ta muốn con cái đi theo con đường mình lựa chọn, muốn bạn bè suy nghĩ giống mình, muốn những người thân yêu sống theo kỳ vọng của mình. Thế nhưng tình yêu thương đích thực không phải là giữ ai đó trong chiếc lồng an toàn do mình tạo ra. Tình yêu thương đích thực là chấp nhận sự khác biệt và giúp họ tìm thấy đôi cánh của riêng mình.
Cuốn sách còn khiến tôi suy ngẫm về sức mạnh của lòng tốt. Trong thế giới của Luis Sepúlveda, những con mèo chẳng hề có quan hệ máu mủ với chú hải âu nhỏ. Chúng giúp đỡ chỉ vì một lời hứa và vì lòng trắc ẩn. Đó là thứ lòng tốt giản dị nhưng vô cùng đẹp đẽ.
Ngày nay, khi cuộc sống trở nên vội vã hơn, người ta dễ hoài nghi và dè dặt với nhau. Chính vì thế, đọc Chuyện con mèo dạy hải âu bay giống như được nhắc nhớ rằng lòng tốt vẫn luôn tồn tại. Một hành động tử tế, một lời động viên hay một sự giúp đỡ nhỏ bé đôi khi cũng có thể trở thành đôi cánh nâng đỡ ai đó vượt qua khó khăn.
Khoảnh khắc xúc động nhất của cuốn sách với tôi là khi Lucky thực hiện chuyến bay đầu tiên. Đó không chỉ là lúc một chú hải âu bay lên bầu trời mà còn là lúc tình yêu thương, niềm tin và lòng can đảm được đền đáp. Lucky đã bay bằng đôi cánh của mình, nhưng phía sau cô bé là sự nâng đỡ âm thầm của những người bạn mèo.
Khép lại cuốn sách, tôi hiểu vì sao tác phẩm này được yêu mến trên khắp thế giới. Đây không chỉ là câu chuyện dành cho trẻ em. Đó là cuốn sách dành cho bất kỳ ai từng yêu thương, từng giữ lời hứa và từng mong muốn được là chính mình.
Có lẽ điều đẹp nhất mà Chuyện con mèo dạy hải âu bay để lại không phải là bài học rằng hải âu có thể bay cao đến đâu mà là lời nhắc rằng bằng tình yêu thương và sự tin tưởng, chúng ta có thể giúp nhau tìm thấy bầu trời của riêng mình.
Bài dự thi của bạn Lam Khuê.