REVIEW SÁCH CÂY CAM NGỌT CỦA TÔI - JOSÉ MAURO DE VASCONCELOS

Ngày đăng: 19/06/2026
Feature image
MÌNH ĐÃ THẤY CHÍNH MÌNH TRONG CẬU BÉ ZEZÉ

Sau 5 năm đọc lại mà vẫn thấy buồn. Lần đầu đọc mình đã khóc rất nhiều, có những đoạn đau đến mức mình không tin vào những gì mình vừa đọc, phải lật lại xem có thật là vậy không.

Nhưng lần này thì khác. Có nhiều đoạn mình còn thấy thương và buồn hơn cho cậu bé Zezé một cậu bé mang trong mình quá nhiều suy nghĩ và nỗi đau, cả về thể xác lẫn tinh thần, so với cái tuổi lên 5 của cậu.

Ban đầu mình từng trách những người lớn trong nhà cậu sao nỡ đối xử với một đứa trẻ như vậy. Nhưng rồi đặt mình vào hoàn cảnh của họ quá nhiều mối lo, ăn còn không đủ mình lại thấy mọi thứ không đơn giản chỉ là đúng hay sai.

Vậy tại sao một đứa trẻ 5 tuổi lại có cảm giác như thế.

Đó có phải là do Zezé lớn trước tuổi không. Hay do hoàn cảnh xô đẩy. Mình nghĩ chính những thiếu thốn và tổn thương đã buộc Zezé phải cảm nhận cuộc sống sâu hơn tuổi của mình. Khi không được yêu thương đủ đầy, một đứa trẻ học cách tự tìm chỗ dựa với ZeZé đó là ông Bồ, là cây cam, là thế giới tưởng tượng của riêng cậu. Cảm xúc của cậu sâu sắc không phải vì cậu già dặn, mà vì cậu phải tự mình một sự nhảy cảm, một nội tâm phong phú khác hẳn với những đứa trẻ khác.

Đối với mình trước giờ luôn cố gắng che giấu những gì mình coi là không đẹp nhất về bản thân. Mình luôn phải chứng minh mình có thể làm được, mình có thể giúp đỡ mọi người. Nhưng sâu bên trong mình mang cảm giác lo lắng, lo mình không tốt, lo sợ đánh giá của mọi người. Mình không dám vượt vỏ bọc “con ngoan, trò giỏi” để làm những điều mình muốn. Và rồi mình đang nhận ra mình đang sống cho người khác chứ không phải sống cuộc đời cho chính mình. Nhưng sau bên trong mình vẫn muốn có một thứ gì đó của riêng mình.

Giống như Zezé vậy. Cậu bé hiểu chuyện biết tự kiếm tiền mua quà tặng cha khi thấy có lỗi. Nhưng bên trong cậu vẫn chứa “một con quỷ” khiến cậu bày ra những trò nghịch tinh quái, làm náo loạn cả khu phố. Hai con người trong một đứa bé, cũng như mình vậy. Một mặt để người khác thấy, một mặt giữ cho riêng mình.

Đau thương nào rồi cũng sẽ qua đi, để nhường chỗ cho tình yêu. Dù muốn hay không chúng ta vẫn phải tiếp tục sống, tiếp tục trải nghiệm những điều đang chờ đón ta. Vì mình tin mình sẽ làm được, mình sẽ đạt được điều mình mong muốn.

Đọc xong “Cây cam ngọt của tôi” lại thêm thấu hiểu và chấp nhận những nỗi buồn đang có trong mình. Mình biết rằng nó sẽ không biết mất nhanh chóng nhưng mình đang tập quen dần vì đó là một phần trong cuộc sống của mình.

“Trái tim chúng ta cần phải đủ lớn để có chỗ cho tất cả mọi thứ chúng ta yêu thương. Và cả những đau thương”.
Hà Nội, một chiều hè oi nóng.

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý