
VIẾT CHO NGƯỜI BẠN TRONG TRÍ TƯỞNG TƯỢNG
"Kiến này, liệu rồi sẽ có một ngày chúng mình hiểu được vì sao người ta phải đi qua những tổn thương không?"
Tôi thường để lại những câu hỏi như thế ở cuối trang nhật ký. Không vội tìm câu trả lời, tôi chỉ khép cuốn sổ lại rồi tiếp tục sống, bởi tôi tin rằng ở một thời điểm nào đó trong tương lai sẽ có một người quay về đọc những dòng chữ ấy. Người đó có thể từng trải hơn tôi, hiểu đời hơn tôi và bình thản hơn tôi của hiện tại.
Tôi gọi người ấy là Kiến.
Kiến không tồn tại bằng xương bằng thịt. Cậu ấy là người bạn tôi tạo ra trong trí tưởng tượng của mình. Nhiều năm qua, tôi vẫn viết cho Kiến về những điều mình chưa biết cách giãi bày cùng ai khác: cảm giác tự ti khi luôn thấy bản thân không đủ tốt, nỗi lạc lõng giữa một thế giới đầy rẫy tài năng, những lần bước một mình và tự nhủ rằng những dấu chân tự đi hôm nay rồi sẽ giúp mình cứng cáp hơn ngày mai…
Tôi kể cho Kiến nghe những điều đã hiểu, những điều chưa hiểu và cả những bài học vừa nhặt được trên đường đời. Nhưng nhiều nhất vẫn là những câu hỏi . Kết mỗi trang viết , tôi thường để lại khoảng trống , nơi đó tôi đặt một niềm tin sẽ có một Kiến tương lai tìm đến , đọc , mỉm cười trước những băn khoăn non nớt và trả lời cho tôi bằng những chiêm nghiệm của một người trưởng thành hơn . Tôi nghĩ đó là cách mà bấy lâu nay mình được lớn lên.
Tưởng chừng là một thói quen rất riêng của mình cho đến khi tôi gặp gỡ Pinkie trong cuốn sách Cây cam ngọt của tôi.
Giữa rất nhiều nhân vật trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của José Mauro de Vasconcelos, người ở lại lâu nhất trong tâm trí tôi lại là cây cam nhỏ nơi cuối vườn. Với người lớn, đó chỉ là một cái cây vô tri, đơn thuần. Nhưng với Zezé, Pinkie là người bạn thân thiết nhất. Cậu tìm đến Pinkie không chỉ khi buồn bã hay tổn thương mà còn để kể về những niềm vui rất đỗi trẻ con: một lời khen ở trường, một trò nghịch ngợm vừa thực hiện hay một chuyến phiêu lưu khiến cậu tự hào. Pinkie là nơi Zezé gửi gắm những câu hỏi không ai trả lời được, những tổn thương mà một đứa trẻ năm tuổi chưa đủ khả năng gọi tên, nhưng đồng thời cũng là người bạn đầu tiên cậu muốn chia sẻ mọi điều mình trải qua. Mỗi khi bị hiểu lầm, trách phạt hay cảm thấy cô đơn, Zezé lại tìm đến Pinkie như tìm đến một thế giới riêng, nơi cậu được lắng nghe và được là chính mình.
Tôi thường để lại những câu hỏi như thế ở cuối trang nhật ký. Không vội tìm câu trả lời, tôi chỉ khép cuốn sổ lại rồi tiếp tục sống, bởi tôi tin rằng ở một thời điểm nào đó trong tương lai sẽ có một người quay về đọc những dòng chữ ấy. Người đó có thể từng trải hơn tôi, hiểu đời hơn tôi và bình thản hơn tôi của hiện tại.
Tôi gọi người ấy là Kiến.
Kiến không tồn tại bằng xương bằng thịt. Cậu ấy là người bạn tôi tạo ra trong trí tưởng tượng của mình. Nhiều năm qua, tôi vẫn viết cho Kiến về những điều mình chưa biết cách giãi bày cùng ai khác: cảm giác tự ti khi luôn thấy bản thân không đủ tốt, nỗi lạc lõng giữa một thế giới đầy rẫy tài năng, những lần bước một mình và tự nhủ rằng những dấu chân tự đi hôm nay rồi sẽ giúp mình cứng cáp hơn ngày mai…
Tôi kể cho Kiến nghe những điều đã hiểu, những điều chưa hiểu và cả những bài học vừa nhặt được trên đường đời. Nhưng nhiều nhất vẫn là những câu hỏi . Kết mỗi trang viết , tôi thường để lại khoảng trống , nơi đó tôi đặt một niềm tin sẽ có một Kiến tương lai tìm đến , đọc , mỉm cười trước những băn khoăn non nớt và trả lời cho tôi bằng những chiêm nghiệm của một người trưởng thành hơn . Tôi nghĩ đó là cách mà bấy lâu nay mình được lớn lên.
Tưởng chừng là một thói quen rất riêng của mình cho đến khi tôi gặp gỡ Pinkie trong cuốn sách Cây cam ngọt của tôi.
Giữa rất nhiều nhân vật trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của José Mauro de Vasconcelos, người ở lại lâu nhất trong tâm trí tôi lại là cây cam nhỏ nơi cuối vườn. Với người lớn, đó chỉ là một cái cây vô tri, đơn thuần. Nhưng với Zezé, Pinkie là người bạn thân thiết nhất. Cậu tìm đến Pinkie không chỉ khi buồn bã hay tổn thương mà còn để kể về những niềm vui rất đỗi trẻ con: một lời khen ở trường, một trò nghịch ngợm vừa thực hiện hay một chuyến phiêu lưu khiến cậu tự hào. Pinkie là nơi Zezé gửi gắm những câu hỏi không ai trả lời được, những tổn thương mà một đứa trẻ năm tuổi chưa đủ khả năng gọi tên, nhưng đồng thời cũng là người bạn đầu tiên cậu muốn chia sẻ mọi điều mình trải qua. Mỗi khi bị hiểu lầm, trách phạt hay cảm thấy cô đơn, Zezé lại tìm đến Pinkie như tìm đến một thế giới riêng, nơi cậu được lắng nghe và được là chính mình.
Cách đây một năm trước (14/5/2025), tôi để lại những lời tự sự, rằng tôi muốn có một ông Bồ cho riêng mình- một người lớn có hình hài.
Hơn một năm sau, khi mở lại những dòng ghi chú cũ, tôi nhận ra điều khiến mình muốn nhất không còn là người ông đã đến bên Zezé, nhận thức hiện tại làm tôi nhớ về người bạn đã ở cạnh cậu bé hơn trước khi sự cứu rỗi xuất hiện.
Hơn một năm sau, khi mở lại những dòng ghi chú cũ, tôi nhận ra điều khiến mình muốn nhất không còn là người ông đã đến bên Zezé, nhận thức hiện tại làm tôi nhớ về người bạn đã ở cạnh cậu bé hơn trước khi sự cứu rỗi xuất hiện.
Trước khi gặp ông Bồ, Zezé đã có Pinkie. Trước khi được người khác nâng đỡ, cậu bé ấy đã tự tìm cách nâng đỡ chính mình bằng trí tưởng tượng, bằng sự nhạy cảm và bằng một người bạn mà chỉ riêng cậu nhìn thấy.
Khoảnh khắc ấy đã chạm vào tôi , khiến tôi nghĩ đến người bạn của mình-Kiến.
Nhiều năm qua, mỗi khi cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lối về tương lai, tôi lại tìm đến những trang viết. Nhưng tôi không chỉ tìm đến Kiến trong những ngày chơi vơi. Tôi còn kể cho cậu ấy nghe về một buổi chiều tự đi thư viện một mình, một bài học vừa nhặt được trên đường đời hay một suy nghĩ bất chợt xuất hiện giữa những bộn bề thường nhật. Tôi vừa là người đặt câu hỏi, vừa là người cố gắng tìm câu trả lời. Tôi viết cho Kiến, nhưng thực chất cũng đang viết cho chính mình.
Nhìn lại những lá thư ấy, tôi hiểu rằng Kiến chưa bao giờ xuất hiện để giải quyết mọi vấn đề. Cũng như Pinkie không thể xóa bỏ những đau đớn trong cuộc đời Zezé. Điều họ mang lại là một nơi để những câu hỏi được tồn tại, để những cảm xúc chưa thể gọi thành tên có chỗ trú ngụ và để con người tiếp tục nuôi dưỡng hy vọng. "Mình mới chỉ 18 thôi mà, còn rất nhiều thứ phải thử, phải trải rồi mới tiếp tục kiểm điểm được." - đọc lại những dòng thư này tôi nhận ra điều mình cần không phải là một đáp án hoàn hảo cho cuộc sống , mà đó là dành một chút kiên nhẫn cho hành trình trưởng thành của chính mình , cũng giống như điều Pinkie đã âm thầm trao cho Zezé.
Khoảnh khắc ấy đã chạm vào tôi , khiến tôi nghĩ đến người bạn của mình-Kiến.
Nhiều năm qua, mỗi khi cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lối về tương lai, tôi lại tìm đến những trang viết. Nhưng tôi không chỉ tìm đến Kiến trong những ngày chơi vơi. Tôi còn kể cho cậu ấy nghe về một buổi chiều tự đi thư viện một mình, một bài học vừa nhặt được trên đường đời hay một suy nghĩ bất chợt xuất hiện giữa những bộn bề thường nhật. Tôi vừa là người đặt câu hỏi, vừa là người cố gắng tìm câu trả lời. Tôi viết cho Kiến, nhưng thực chất cũng đang viết cho chính mình.
Nhìn lại những lá thư ấy, tôi hiểu rằng Kiến chưa bao giờ xuất hiện để giải quyết mọi vấn đề. Cũng như Pinkie không thể xóa bỏ những đau đớn trong cuộc đời Zezé. Điều họ mang lại là một nơi để những câu hỏi được tồn tại, để những cảm xúc chưa thể gọi thành tên có chỗ trú ngụ và để con người tiếp tục nuôi dưỡng hy vọng. "Mình mới chỉ 18 thôi mà, còn rất nhiều thứ phải thử, phải trải rồi mới tiếp tục kiểm điểm được." - đọc lại những dòng thư này tôi nhận ra điều mình cần không phải là một đáp án hoàn hảo cho cuộc sống , mà đó là dành một chút kiên nhẫn cho hành trình trưởng thành của chính mình , cũng giống như điều Pinkie đã âm thầm trao cho Zezé.
Cuốn sách đầu tiên tôi đặt mua của Nhã Nam , cũng là cuốn để lại trong lòng nhiều dư âm nhất . Tôi chỉ mất một ngày đọc để hoàn thành toàn bộ nội dung.
Ảnh được chụp tại Thư viện Khoa học Công nghệ Quốc gia - không gian đọc yên tĩnh , hoài cổ với lối kiến trúc thời Pháp thuộc.
Ảnh được chụp tại Thư viện Khoa học Công nghệ Quốc gia - không gian đọc yên tĩnh , hoài cổ với lối kiến trúc thời Pháp thuộc.
Cây cam ngọt ngự trị trong lòng tôi những cảm xúc bồi hồi , không chỉ đơn thuần là câu chuyện về tuổi thơ , tình yêu thương hay những mất mát . Cuốn sách soi chiếu vào một khoảng rất riêng của đời tôi : Được đối thoại với chính mình bằng những suy tư , trăn trở thường nhật - giống như những câu hỏi chẳng hề ngô nghê mà Zezé dành cho Pinkie , giống như cách Pinkie ôn tồn lắng nghe và hồi đáp bằng những tiếng dịu dàng , giống như tôi gửi đến Kiến và Kiến đáp lại tôi - đó là cách đối diện với thực tại “cô đơn“ nhưng âm thầm nuôi dưỡng bản thể này lớn lên mỗi ngày mà tôi cảm thấy được đồng điệu với nhân vật.
Có những người không tồn tại trong thế giới này, nhưng lại hiện diện trong những năm tháng quan trọng nhất của cuộc đời ta. Pinkie là một người như thế đối với Zezé. Và Kiến cũng là một người như thế đối với tôi.
Nhờ Pinkie, tôi hiểu rằng những cuộc trò chuyện tưởng chừng chỉ diễn ra trong trí tưởng tượng chưa bao giờ là vô nghĩa. Chúng là nơi cất giữ hy vọng, là khoảng lặng để ta lắng nghe chính mình và đôi khi còn là chiếc cầu nối giữa con người của hôm nay với con người mà ta đang cố gắng trở thành.
Có những người không tồn tại trong thế giới này, nhưng lại hiện diện trong những năm tháng quan trọng nhất của cuộc đời ta. Pinkie là một người như thế đối với Zezé. Và Kiến cũng là một người như thế đối với tôi.
Nhờ Pinkie, tôi hiểu rằng những cuộc trò chuyện tưởng chừng chỉ diễn ra trong trí tưởng tượng chưa bao giờ là vô nghĩa. Chúng là nơi cất giữ hy vọng, là khoảng lặng để ta lắng nghe chính mình và đôi khi còn là chiếc cầu nối giữa con người của hôm nay với con người mà ta đang cố gắng trở thành.
Nguyễn Anh Thư , nhưng là Kiến cũng được .