
Bộ váy cưới đẫm máu | Pierre Lemaitre
By @xuxudocsach
By @xuxudocsach
Những ai đã đọc đủ các tác phẩm của Pierre Lemaitre ở Việt Nam (Hẹn gặp lại trên kia, Alex, Ba ngày và một đời, và Hy sinh) sẽ tìm thấy những gì quen thuộc đã làm nên tên tuổi của tác giả: một cách kể chuyện không dễ đọc, che giấu bất ngờ đến phút cuối cùng và lối đặc tả cái ác dã man phi máu me.
Tiểu thuyết mở đầu bằng phần truyện về nữ chính Sophie, một người có trình độ nhưng lại đang làm bảo mẫu cho gia đình nọ. Ngày kia, cô buộc phải ngủ lại nhà chủ, và sáng ra thì thấy cậu bé cô chăm sóc đã bị sát hại dã man.
Đó là khởi đầu của một loạt vụ giết người khác, diễn ra khi Sophie đang trong chuỗi ngày dài cùng cực - nhớ nhớ quên quên, có những chuyện xảy ra mà cô không biết, và có những chuyện cô đoan chắc đã làm nhưng hóa ra không có.
Không còn tin vào chính bản thân, trong khi bị cảnh sát truy lùng như một sát nhân hàng loạt, Sophie chỉ còn một con đường duy nhất: trốn chạy.
Ta sẽ thấy Sophie xoay xở với vỏ bọc tạm thời, cách cô hoạch định mỗi ngày như một kẻ hoang tưởng chính hiệu. Làm sao khác được, khi cảnh sát vẫn đang truy đuổi và một bàn tay vô hình nào đó vẫn đang xáo trộn cuộc sống của Sophie.
Ở cuối phần 1, Sophie tìm được một đầu mối để mua lấy cho mình một thứ giấy tờ, chứng minh nhân thân được trong 3 tháng. Cô cần một kế hoạch dài hơi hơn, để có thể thực sự sống mà không phải âu lo sợ hãi. Đùng một cái, tác giả đưa ta đến phần 2, zoom camera về phía kẻ đã làm cho Sophie sống không bằng chết.
Độc giả nếu vẫn chưa thấy “vào”, hẳn sẽ bắt đầu thẳng lưng mà chú mục hơn khi bước vào phần 2 này - bởi nó gieo vào ta cái phẫn nộ và một câu hỏi cần phải sớm trả lời: cái gì đã khiến hắn đày đọa một phụ nữ đến thế, và tại sao hắn lại chọn cách làm đó, lén lút bước vào đời Sophie và mang tới cho cô 3-4 năm địa ngục?
Người đọc may mắn hơn Sophie, bởi được biết trước cô, sự thực đằng sau những đảo điên trong cuộc đời cô là gì. Họ biết cô không loạn trí, và không phải là một người kể chuyện không đáng tin.
Với một phần dẫn dắt không dễ theo dõi và đòi hỏi kiên nhẫn, một phần giữa bắt đầu tăng tốc và khiến bí ẩn của câu chuyện đậm đà hơn, người ta chờ đợi một cái kết bùng nổ. Nhưng cứ hãy thư thả đi đã, Pierre Lemaitre bảo thế.
Sophie tiến thêm một bước trong nỗ lực trốn chạy quá khứ, tìm cho mình một danh tính, cuộc đời mới. Nhưng số phận - hay đúng hơn cái bóng ma bí ẩn ấy - đã chịu buông tha cô chưa? Chào mừng đến phần 3.
Khi đến những trang cuối cùng của truyện, độc giả mới có lẽ giật mình nhớ ra, ta đang đọc “Bộ váy cưới đẫm máu”, thế váy cưới đâu, đẫm máu đâu? Bộ trang phục có tính biểu tượng thiêng liêng ấy chỉ xuất hiện ở phút cuối cùng, trong một cách… đẫm máu. Thật ra Pierre Lemaitre không hề tiết lộ sự thật đó ở nhan đề - bản gốc tiếng Pháp chỉ đơn giản là “Váy cưới” (Robe de marié) mà thôi.
Nhưng dẫu gì, người đọc tìm đến Pierre Lemaitre để đọc trinh thám, và họ đã mong chờ điều đó từ đầu. Vả chăng, Bộ váy cưới đẫm máu cũng đoạt giải thưởng Tiểu thuyết trinh thám Pháp xuất sắc nhất năm 2009 (mà đấy mới là tiểu thuyết thứ hai của Pierre Lemaitre).
Hình ảnh chiếc váy cưới xuất hiện cũng là mọi thứ khép lại, những ráp nối cuối cùng diễn ra - không còn những tại sao, và thế nào, chỉ có cảm giác khoan khoái nhìn mọi thứ ăn khớp với nhau, và tận hưởng chút quà muộn nhưng quý giá của tác giả, cho những ai đã kiên nhẫn đi hết hành trình: một cú twist
Bộ váy cưới đẫm máu không phải là một cuốn trinh thám có thể đọc nhanh; trái lại, cầm lên có thể đặt xuống bất kỳ lúc nào. Nhưng đã bắt đầu đọc nó thì cũng như dính một cái bẫy ngọt ngào mà hơi ngược đời: càng lún sâu vào nó, ta càng thấy thích, vì sự thật đang ở kia, chờ người kiên trì khám phá ./.