REVIEW SÁCH BỐ CON CÁ GAI - CHO CHANG-IN

Ngày đăng: 23/06/2026
Feature image
Tuổi 10, khi nhiều người còn đang cắp sách đến trường, thì ở đâu đó vẫn có những đứa trẻ phải ngày ngày chiến đấu với căn bệnh ung thư quái ác để giành lấy chút sự sống mong manh cuối cùng. Ung thư đã biến sự sống thành nỗi đau cận kề cái chết, biến những đứa trẻ ngây thơ trở nên trưởng thành trước tuổi. Có lẽ, trong những tháng ngày tuyệt vọng vì bệnh tật hành hạ, điều khiến con người ta cảm thấy hạnh phúc nhất chính là được ở cạnh những người thân yêu. Nhưng giữa đau thương và mất mát ấy vẫn luôn len lỏi sự ngây thơ, trong trẻo cùng nghị lực sống phi thường của đứa trẻ con.

Tất cả những điều ấy được tái hiện một cách chân thực và đầy xúc động qua cuốn tiểu thuyết “Bố con cá gai” của tác giả Cho Chang-in. Bằng giọng văn nhẹ nhàng nhưng giàu cảm xúc, Cho Chang-in đã đưa người đọc đi qua đủ mọi cung bậc cảm xúc: từ vui vẻ, hạnh phúc đến xót xa rồi nghẹn ngào. Cuốn sách không chỉ kể về hành trình chống chọi với bệnh tật của cậu bé Daum, mà còn gửi gắm những thông điệp ý nghĩa về tình thân, sự hi sinh và khát vọng sống mãnh liệt của con người.

“Bố con cá gai” là một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của Hàn Quốc, kể về tình cảm thiêng liêng giữa người cha và cậu con trai tên Daum mắc căn bệnh máu trắng quái ác. Từ nhỏ, Daum đã thiếu vắng tình yêu thương của mẹ, em lớn lên trong sự chăm sóc và đùm bọc của cha mình. Dù cuộc sống khó khăn, người cha ấy vẫn luôn dành cho con tất cả tình yêu thương, cố gắng làm mọi thứ để con có thể sống như bao đứa trẻ khác.

Người cha trong truyện không phải một ông bố hoàn hảo. Ông nghèo khó, luôn làm em nhỏ phiền lòng và đôi lúc ông cũng bất lực trước số phận nghiệt ngã, nhưng tình yêu ông dành cho con lại vô cùng lớn lao. Ông sẵn sàng hi sinh mọi thứ, từ công việc, thời gian cho đến cả sức khỏe của bản thân chỉ để đổi lấy hi vọng sống cho Daum. Không chỉ vậy, Daum còn là một em bé vô cùng kiên cường và ngoan ngoãn. Dù phải chịu đựng những cơn đau đớn vì bệnh tật, thậm chí có lúc em từng nghĩ đến cái chết để tự giải thoát cho bản thân, nhưng rồi hình ảnh về loài cá gai đã khiến em có thêm động lực để tiếp tục sống. Nếu cá gai mẹ sau khi sinh con sẽ rời đàn con mà đi thật xa, thì cá gai bố lại tận tụy chăm sóc đàn cá con cho đến khi chúng trưởng thành. Thế nhưng, khi đàn cá gai con lớn lên và rời đi, cá gai bố vì quá đau buồn mà đâm đầu vào vách đá tự vẫn. Daum không muốn bố mình phải cô đơn và đau khổ giống như cá gai bố ấy, nên em đã cố gắng mạnh mẽ chiến đấu với bệnh tật để có thể tiếp tục ở bên cạnh cha mình.

Điều khiến cuốn sách thực sự chạm đến trái tim người đọc chính là phần kết đầy xúc động của câu chuyện. Khi Daum cuối cùng cũng vượt qua được ca phẫu thuật ghép tủy đầy nguy hiểm thì cũng là lúc người cha phát hiện mình mắc ung thư gan. Vì không muốn trở thành gánh nặng hay khiến con đau lòng, ông đã chọn cách gửi Daum sang Pháp, dù bản thân cũng không hề muốn xa con. Sự hi sinh âm thầm ấy khiến câu chuyện càng trở nên đau đớn nhưng cũng vô cùng đẹp đẽ, như lời nói đầy ám ảnh của ông: “Khi đã để lại đứa con trên cuộc đời này, thì dù có phải chết đi, cũng không phải là chết đâu.” Câu nói ấy không chỉ thể hiện tình yêu thương vô bờ bến của người cha dành cho con, mà còn trở thành một chi tiết giàu giá trị nhân văn

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý