REVIEW SÁCH ANNE TÓC ĐỎ DƯỚI CHÁI NHÀ XANH - L.M MONTGOMERY

Ngày đăng: 09/06/2026
Feature image
[CUỘC THI REVIEW] MÌNH NÓI GÌ KHI NÓI VỀ CUỐN SÁCH YÊU THÍCH

Tên người dự thi : Lê Vũ Bảo Trâm

BÀI VIẾT:
Hồi nhỏ, mình luôn nghĩ đọc sách là một điều gì đó rất khó để yêu thích. Trong mắt mình khi ấy, sách chỉ toàn những con chữ khô khan và chẳng đủ thú vị để khiến mình ở lại lâu hơn vài phút. Với mình lúc đó, đọc sách giống như một “nhiệm vụ” hơn là một “niềm vui”. Mình từng nghĩ bản thân sẽ chẳng bao giờ trở thành một người yêu đọc sách.

Nhưng rồi một ngày, có một người chị mà mình rất yêu quý đã gửi tặng cho mình một cuốn sách. Và cũng từ khoảnh khắc mở những trang sách đầu tiên ấy, mình mới nhận ra rằng sách không chỉ để học, mà còn có thể ở cạnh con người như một người bạn thật sự. Và hôm nay, mình muốn kể về cuốn sách đầu tiên khiến mình thật sự yêu những trang giấy và con chữ . Đó là cuốn “Anne tóc đỏ dưới Chái Nhà Xanh” của tác giả L.M. Montgomery được công ty Nhã Nam và Nhà xuất bản Hội Nhà văn chính thức phát hành tại Việt Nam vào năm 2010. Đến tận bây giờ, đây vẫn là cuốn sách mình yêu thích nhất.

Để nói về cuốn sách này, mình có rất nhiều điều muốn kể. Nhưng khi thật sự ngồi xuống để viết, mình lại không biết nên bắt đầu từ đâu, vì cuốn sách ấy chứa quá nhiều điều đẹp đẽ mà có lẽ khó lòng gói gọn chỉ trong vài trang giấy ngắn ngủi. Nhưng ai rồi cũng phải bắt đầu từ đâu đó, đúng không? Vậy nên hôm nay, mình sẽ kể cho bạn nghe về điều kỳ diệu mà cuốn sách này đã mang đến cho mình. Cuốn sách kể về một cô bé mồ côi mười một tuổi với mái tóc đỏ quạch, khuôn mặt đầy tàng nhang và một tâm hồn mơ mộng vô cùng đặc biệt.Và hãy cho phép mình gọi cô bé ấy là Anne - có thêm chữ “e” ở cuối nhé. Vì nghe thật thân thương và dịu dàng biết bao. Chính Anne đã từng tha thiết nói rằng: “Nếu bác gọi con là Anne, xin hãy gọi là Anne có âm e.” vì như vậy sẽ ít nhạt nhẽo và nghe có vẻ vần điệu hơn. Cuốn sách không có những biến cố quá lớn lao. Nó chỉ nhẹ nhàng kể về cuộc sống bình yên nơi Chái Nhà Xanh, nơi có một ngôi nhà nhỏ nằm giữa miền quê Avonlea thanh bình. Ở đó có những vòm anh đào trắng muốt, một cây táo mỗi độ xuân về lại bung nở rực rỡ, một con suối chảy quanh co. Và hơn tất cả, nơi ấy có Marilla và Matthew — hai con người đã yêu thương Anne bằng sự dịu dàng sâu thẳm nhất. Họ kiên nhẫn che chở, dạy cô bé lớn lên bằng tất cả yêu thương của trái tim dù chưa từng một lần làm cha mẹ. Anne yêu cuộc sống nơi đây bằng tất cả sự say mê của mình. Cô bé luôn nhìn thế giới bằng đôi mắt lấp lánh, như thể mọi thứ xung quanh đều đẹp đẽ và đáng yêu. Với Anne mọi thứ trên đời đều biết lắng nghe, luôn có tâm hồn và cảm xúc. Cô bé thích tự đặt cho thế giới quanh mình những cái tên thật đẹp chẳng hạn như con đường dẫn về nhà trở thành “Đường Trắng Hân Hoan”, hồ Barry được gọi là “Hồ Nước Lấp Lánh”, còn cây anh đào trắng muốt kia được Anne trìu mến gọi bằng cái tên “Nữ Hoàng Tuyết”.

Chính sự rung động trước những điều nhỏ bé nhất ở Anne đã giúp mình nhìn thấy một tâm hồn đồng điệu giống với bản thân. Anne dạy mình cách yêu cuộc sống, cách giữ cho trái tim luôn dịu dàng và biết rung động trước những điều nhỏ bé nhất.Có lẽ điều khiến mình đồng cảm và dành tình yêu cho Anne nhiều đến vậy chính là sự vô tư và hồn nhiên của cô bé. Mỗi sáng thức dậy, Anne thích vẫy chào những hàng cây đang đung đưa trong nắng, thích thì thầm kể chuyện với hoa lá và chạy nhảy giữa khu vườn như thể cả thế giới đều thuộc về mình.

Và mình cũng từng ao ước được sống như thế.

Một cuộc sống nhẹ nhàng, thảnh thơi và luôn tràn đầy năng lượng như Anne. Có lẽ đó là lý do mình yêu cuốn sách này bằng cả trái tim - giống như cách Anne đã dành trọn tình yêu cho mái ấm đầu tiên của mình.

Mình từng rất muốn trở thành Anne Shirley, từng mong được sống trong một Chái Nhà Xanh thơ mộng, nghe tiếng suối róc rách chảy ngang qua khu vườn nhỏ và gặp gỡ những con người thân thuộc như thể đã quen từ nhiều năm trước.

Nhưng rồi mình lại nhớ đến câu nói mà cô bé từng nói:
“Mình không muốn làm bất cứ ai ngoài chính mình, cho dù suốt cả cuộc đời mình không được an ủi bằng kim cương.”
 
Anne có thể mơ mộng, nói nhiều và khác biệt, nhưng cô bé chưa từng muốn đánh đổi tâm hồn ấy để trở thành một phiên bản dễ được yêu thích hơn. Và có lẽ chính điều đó đã khiến Anne trở nên đẹp đẽ đến vậy - một vẻ đẹp đến từ sự chân thành và tự do của tâm hồn. Nên mình nghĩ rằng, dù chúng ta là ai hay đang sống cuộc đời như thế nào, hãy cố gắng làm cho nó trở nên thật xinh đẹp, ý nghĩa và đáng sống.

“Bây giờ tôi được yêu thương, nhưng khi tôi không được yêu, không có nghĩa là tôi không xứng đáng với điều đó.”

— Anne Shirley—
 
Bài dự thi của bạn Lê Vũ Bảo Trâm

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý