SỰ MONG MANH CỦA HẠNH PHÚC TRONG THỜI CHIẾN

Ngày đăng: 04/09/2026
Feature image

“Anh yêu em, Iris. Và anh muốn em thấy anh. Anh muốn em biết được anh. Vượt qua khói lửa và hàng trăm cây số giữa hai ta”.

🍂 Đọc “Đối thủ siêu phàm”, bạn đọc sẽ ấn tượng với một câu chuyện kỳ ảo giả tưởng về cuộc chiến giữa các vị thần từ thời cổ đại là Dacre và Enva sau nhiều thế kỷ ngủ yên, về những trang báo được đưa tin từ chiến trường ác liệt… và cả một bức tranh về sự mong manh của tình yêu trong thời chiến.

Ở đó, mỗi lá thư được trao đi, không chỉ từ hai nhân vật chính mà còn từ các thương bệnh binh, đều mang tâm thế của một lời giã biệt, mỗi khoảnh khắc bình yên bên nhau đều được con người chắt chiu như một phép màu.

Khi ta nhìn vào hạnh phúc được nảy mầm từ mảnh đất khô cằn của mưa bom bão đạn, ta sẽ thấy có một cái gì đó vừa đớn đau mà lại vừa lộng lẫy. Câu chuyện tình giữa Iris Winnow và Roman Kitt trong tác phẩm của Rebecca Ross là một lời khẳng định về khát vọng sống của con người trước sự tàn bạo của chiến tranh. Tình yêu ấy không trốn chạy thực tại mà thắp lên như ngọn đèn trong cơn bão, càng tăm tối thì ánh sáng của nó càng thuần khiết và mãnh liệt.

🍂 Trong truyện, hai chiếc máy đánh chữ của Iris và Roman là phương tiện để họ viết báo và gửi thư cho nhau. Đặt trong bối cảnh chiến tranh với tiếng gầm rú huỷ diệt của chó săn, của ác linh thì tiếng lách cách ấy lại trở thành thứ âm thanh chữa lành. Những lá thư của họ vừa là nơi giãi bày những cảm xúc được giấu kín, vừa là nơi chốn trú ẩn của tâm hồn, là cách họ giữ cho tâm hồn không bị tha hóa bởi nỗi sợ, để biết mình không cô đơn.

🍂 Chiến tranh lấy đi của họ sự an toàn nhưng đổi lại, nó dành tặng cho họ sự chân thành tuyệt đối. Khi sống trong thời bình, chúng ta thường lần lữa, đợi chờ và hứa hẹn về tương lai, nhưng trong “Đối thủ siêu phàm”, hạnh phúc vốn không phải là ngày mai, nó nằm ngay trong phút giây hiện tại.

Roman đã từ bỏ vị trí chủ mục của tờ Oath Gazette, từ chối một cuộc hôn nhân sắp đặt để đi theo tiếng gọi tình yêu, cùng Iris làm một công việc đầy mạo hiểm là trở thành phóng viên chiến trường của tòa soạn Inkridden Tribune.

🍂 Họ yêu nhau như bao đôi lứa khác, cũng có những rung động, hồi hộp, ngập ngừng và đợi chờ phản ứng của đối phương. Thế nhưng, chính sự mong manh giữa chiến tranh, việc không biết ngày mai mình hay người kia có còn trên thế gian này hay không, đã đẩy cảm xúc của hai nhân vật lên mức thuần khiết và mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Họ không còn thời gian cho những giận hờn vu vơ hay những chiếc mặt nạ kiêu kỳ của những ngày còn chạm mặt nhau như hai “đối thủ” ở tòa soạn cũ. Hạnh phúc của Iris và Roman lúc này đây được tính bằng từng phút, từng giờ, và có lẽ, chính vì sự gấp gáp ngắn ngủi ấy, nên những xúc chạm bên nhau mới càng trở nên quý giá vô ngần.

🍂 Cả Iris và Roman đều nhận thấy cuộc đời này là vô thường, người ta có thể tỉnh giấc lúc bình minh và qua đời lúc hoàng hôn. Họ đã nắm tay nhau mà chạy qua khói lửa và thống khổ. Cả hai đã gặp và đã quẹt qua vai Tử Thần. Cả da thịt và tâm hồn của hai người đều mang vài vết sẹo để lại từ những khoảnh khắc vỡ vụn đó.

Giữa một thế giới mà mạng sống con người bị rẻ rúng bởi các vị thần và cuộc chiến phi nghĩa thì một cái nắm tay, một vòng tay ôm âu yếm, một nụ hôn cũng là sự cứu rỗi ngọt ngào. Đêm tân hôn của họ không đèn không nến nhưng vẫn lấp lánh một thứ ánh sáng diệu kỳ. Họ không nhìn thấy nhau, họ chỉ cần cảm nhận nhau là đủ!

🍂 Rebecca Ross, thông qua nhân vật của mình, đã gửi gắm thông điệp vô cùng nhân văn trong một tác phẩm kỳ ảo giả tưởng, rằng: “Kể cả khi thế giới ngừng quay và chực vỡ vụn, trong những thời khắc đen tối như tiếng rít của còi báo động… thì tận hưởng niềm vui vẫn không phải tội lỗi gì cả… Cô chỉ muốn được tận hưởng hiện tại. Vì đây là cuộc sống mà cô ao ước có được - chậm rãi, dễ chịu, sôi nổi, và được ở cùng những người mà cô thương yêu”.

------

✍ Trích lược từ review của độc giả Linh Linh. Azura xin chân thành cảm ơn bạn và tấm ảnh tuyệt đẹp từ độc giả Võ Hoài Sang!

Sách gợi ý

Sách gợi ý