Nguyễn Huy Thiệp và những câu văn nhìn thấu con người

Ngày đăng: 09/07/2026
Feature image

Nhắc đến Nguyễn Huy Thiệp, người ta thường nhớ đến một nhà văn có giọng văn đặc biệt trong dòng chảy văn học Việt Nam đương đại.

Từ những làng quê Bắc Bộ, những khu tập thể chật hẹp, những gia đình đang rạn nứt cho đến những nhân vật lịch sử bước ra từ quá khứ, câu văn của ông khắc họa con người bằng một ánh nhìn vừa tỉnh táo vừa không thiếu lòng trắc ẩn.

Trong thế giới văn chương của Nguyễn Huy Thiệp, nỗi cô đơn, sự khốn khó, lòng tự trọng, đồng tiền, tình yêu và những nghịch lý của đời sống hiện lên với tất cả vẻ phức tạp vốn có. Ông không đưa ra câu trả lời, cũng không vội vàng phán xét. Ông chỉ đặt con người trước những lựa chọn, những tổn thương và những giới hạn của chính mình.

Có những câu văn sắc lạnh như một lời cảnh tỉnh. Có những câu đối thoại tưởng như giản đơn nhưng lại chứa đựng cả một số phận. Và cũng có những khoảnh khắc khiến người đọc nhận ra rằng giữa rất nhiều đổ vỡ, con người vẫn luôn đi tìm một điều gì đó để tin tưởng và bấu víu.

  • "Chuyện của trẻ con thì người lớn không nên cắt nghĩa vì lô-gíc của trẻ con là thứ lô-gíc huyền thoại không tiền khoáng hậu. Người lớn bị thực tế khắc nghiệt làm mất đi sự mong manh của lô-gíc huyền thoại, thay vào là thứ lô-gíc xám xịt, rạch ròi."

    (Tâm hồn mẹ)

  • "Cứ sống đi con, rồi con sẽ hiểu cuộc đời. Khốn nạn! Khốn nạn vô cùng! Con phải biết rằng chính mẹ của con cũng là một con đàn bà khốn nạn!"

    (Huyền thoại phố phường)

  • "Những người khôn ngoan bao giờ cũng sẽ đau khổ, thậm chí bất hạnh. Họ biết quá nhiều… Con sống trung thực, dầu biết trung thực bao giờ cũng chịu đau khổ thiệt thòi."

    (Những ngọn gió hua tát - Truyện thứ 4)

  • “Cha là tướng, về hưu cha vẫn là tướng. Cha là chỉ huy. Cha mà làm lính thì dễ loạn cờ.”

    (Tướng về hưu)

  • “Chị ơi, chị có nhận ra em không?”

    “Có.”

    “Thế em là ai?”

    “Là người.”

    “Thế là chị thương em nhất. Cả làng cả họ gọi em là đồ chó. Vợ em gọi em là đồ đểu. Thằng Tuân gọi em là đồ khốn nạn. Chỉ có chị gọi em là người.”

    (Tướng về hưu)

  • "Cái My, cái Vy cũng thức với tôi. Cái Mi hỏi: 'Sao chết đi qua đò cũng phải trả tiền? Sao lại cho tiền vào miệng bà?' Cái Vy hỏi: 'Đấy có phải ngậm miệng ăn tiền không bố?' Tôi khóc: 'Các con không hiểu đâu. Bố cũng không hiểu, đấy là mê tín.' Cái Vy bảo: 'Con hiểu đấy. Đời người cần không biết bao nhiêu là tiền. Ch.ế.t cũng cần.' Tôi thấy cô đơn quá. Các con tôi cũng cô đơn."

    (Tướng về hưu)

  • "Kim Chi khóc: 'Anh ơi, đàn bà chúng em nhục lắm. Đẻ con gái ra em cứ nát ruột nát gan.' Vợ tôi bảo: 'Tôi còn hai con gái cơ.' Tôi bảo: 'Thế các người tưởng làm đàn ông thì không nhục à?' Cha tôi bảo: 'Đàn ông thằng nào có tâm thì nhục. Tâm càng lớn, càng nhục.'"

    (Tướng về hưu)

#nhanam #nhanamtiengviet #nhanambooks #nguyenhuythiep

Sách gợi ý

Bình luận bài viết

Sách gợi ý