
Có những ngày, nhịp sống vẫn cứ trôi. Nhìn từ ngoài, mọi thứ tưởng chừng như vẫn ổn, vẫn bình lặng. Nhưng sâu thẳm bên trong, có một góc nhỏ đã từ lâu thôi không còn mong ngóng được ai tìm thấy, thôi không còn khát khao được chạm vào hơi ấm của thế giới.
Khi nỗi cô độc bủa vây, ta vô tình đánh rơi mất sợi dây liên kết với chính mình. Ta khước từ những bữa cơm khi dạ dày chẳng còn cảm giác đói, để mặc những bộ quần áo chất đống trong giỏ, chìm vào giấc ngủ muộn màng khi nắng đã sắp lên. Căn phòng bỗng chốc trở nên xáo trộn, hoang vắng, tựa như chính tâm hồn ta đang dần tách biệt, bị đẩy lùi lại phía sau sân khấu của cuộc đời.
Giữa chông chênh ấy, Tiệm giặt là nửa đêm xuất hiện với một lời mời gọi đầy lạ lùng: "Bạn có muốn ch.t cô độc từ hôm nay không?"
Mười hai con người, mười hai mảnh đời lạc lõng, bước vào hành trình mười hai tuần của một workshop online. Ở đó, họ được giao những "bài tập" nghe vừa nực cười, vừa phi lý: dắt một chú chó vô hình đi dạo dưới ánh hoàng hôn, thì thầm kể chuyện cười cho một chú lợn, ươm mầm lõi táo vào chiếc cốc mì ăn liền rỗng không, hay khoác lên mình bộ đồ gấu trúc để đứng khóc giữa dòng người vội vã.
Ngỡ như vô nghĩa, nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại trở thành chiếc phao cứu sinh níu giữ họ lại với cuộc đời. Bởi khi một người còn đủ kiên nhẫn để dắt chú chó vô hình đi dạo, còn đủ tâm tư để kể một chuyện vui, còn đủ niềm tin để vùi một hạt giống vào lòng đất khô cằn nghĩa là họ vẫn đang lay động, vẫn đang nỗ lực để lại dấu vết của mình giữa nhân gian.
Park Ji-young đã viết về nỗi cô đơn bằng văn phong hài hước đen tối, vừa sắc lạnh lại vừa dịu dàng đến nao lòng. Bà không khiên cưỡng bắt nhân vật phải vui cười mà khẽ khàng đặt họ vào bóng tối, để rồi từ đó, họ học cách nhận ra nhau, như cách ta nhìn thấy ánh đèn vàng vọt, ấm áp từ một tiệm giặt là vẫn sáng rực lúc nửa đêm.
Tiệm giặt là nửa đêm như một cái ôm dành cho những ai từng thấy mình lạc lõng giữa dòng đời. Cuốn sách thầm thì rằng, hành trình tự chữa lành chẳng cần những điều vĩ đại, nó bắt đầu từ những cử chỉ nhỏ nhất như giặt một mẻ quần áo thơm tho, ăn một bữa tử tế, bước chân ra ngoài đón gió, và can đảm để thế giới biết rằng:
"Tôi vẫn ở đây, vẫn đang sống, và vẫn hiện hữu."