
Sau hàng chục năm vắng bóng, Nguyễn Thị Hoàng trở lại với đời sống văn chương đương đại. Năm tiểu thuyết của bà được giới thiệu lại gồm có "Vòng tay học trò", "Một ngày rồi thôi", "Tuần trăng mật màu xanh", "Tiếng chuông gọi người tình trở về", "Cuộc tình trong ngục thất".
Luôn luôn trong tiểu thuyết của bà là những người đàn bà dám yêu. Họ sống nhiều trong thế giới nội tâm của mình, không ngừng tự hỏi về bản thân, về cuộc đời và rất nhạy cảm với những thay đổi nhỏ nhất xung quanh.
Dù vậy, điều họ luôn gìn giữ là cái tôi mạnh mẽ, một bản ngã mãnh liệt ẩn sau vẻ ngoài dịu dàng. Họ không muốn sống theo những khuôn mẫu có sẵn của xã hội. Họ đau khổ vì tình yêu và luôn kiếm tìm một tình yêu tuyệt đối, dù cuộc sống thực tế lại đầy những điều tầm thường và ngột ngạt.
Chính trong hành trình kiếm tìm ấy, người đàn bà tin rằng chỉ khi dám yêu, dám lựa chọn và dám sống hết mình thì cuộc đời mới thật sự có ý nghĩa. Dẫu có thể mắc sai lầm hay không tìm thấy hạnh phúc, họ vẫn chấp nhận dấn thân, thay vì cam chịu một cuộc sống nhạt nhòa và đầy hoài nghi. Dẫu chỉ được sống trọn vẹn với bản ngã của mình “một ngày rồi thôi”.
Như Trâm của "Vòng tay học trò", đã chán ngán Sài Gòn và những cuộc vui lang bạt: “Nàng bỏ đi như một từ khước. Và như một lẩn trốn. Từ khước những thú vui buông thả đưa tới lỡ lầm cay đắng, đưa tới trống không dằng dặc tủi hờn. Lẩn trốn những đòi hỏi xôn xao của chính mình, của một bản chất sôi nổi thèm sống, thèm yêu đến tột cùng, đến vô bờ vô bến.”
Như Nguyện của "Một ngày rồi thôi": “Nguyện lại cảm thấy, vừa kiêu hãnh vừa tủi hờn vô cớ là đời sống bên ngoài, vòng vây quen thuộc eo hẹp và tầm thường không đủ dung chứa mình.”