
MÌNH CÓ ĐANG LÀM QUÁ MỌI CHUYỆN LÊN KHÔNG?
Có bao giờ bạn đứng trước gương, hai hàng nước mắt chảy dài sau một ngày kiệt quệ, nhưng câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong đầu lại là lời tự trách: “Mình có đang làm quá mọi chuyện lên không?”
Giữa một xã hội mà ai cũng có vẻ đang gồng gánh những áp lực khổng lồ, những người đang đứng bên bờ vực của trầm cảm thường rơi vào một cái bẫy tâm lý vô hình: Phủ nhận nỗi đau của chính mình.
Khi tâm lý bất ổn, chúng ta thường có xu hướng nhìn ra xung quanh và bắt đầu làm những phép tính so sánh: “Ngoài kia bao nhiêu người khổ hơn mình, mình có đủ cơm ăn áo mặc, chuyện của mình đã là gì đâu.”
Chúng ta vô tình biến tổn thương thành một cuộc đua. Chúng ta nghĩ rằng phải có một biến cố đủ lớn, một bi kịch “đủ hoành tráng” thì mới có quyền được khóc, có quyền được gục ngã. Chính suy nghĩ ấy đã khiến bạn ngộp thở trong sự im lặng, cố gắng ép bản thân phải “bình thường” trong khi bên trong đang vỡ vụn.
Một trong những bi kịch lớn nhất của chứng trầm cảm là người trong cuộc thường không nhận thức được tầm nghiêm trọng của trạng thái tâm lý bản thân. Trầm cảm không phải lúc nào cũng là những giọt nước mắt hay sự gào thét.
Đôi khi, nó là một sự trống rỗng, mất đi hứng thú với mọi thứ, hay cảm giác mệt mỏi kéo dài từ ngày này sang ngày khác mà giấc ngủ không thể chữa lành. Thay vì tìm kiếm sự giúp đỡ, bạn chọn cách quay lưng lại với chính mình, tự dán nhãn bản thân là kém cỏi.
Nếu bạn đang tìm kiếm một cái ôm thấu cảm, một lời giải mã cho những ngổn ngang trong lòng, hãy mở cuốn sách “Trò chuyện với nỗi đau và vượt qua tổn thương” của tác giả Nguyễn Cao Minh. Hãy để cuốn sách trở thành chiếc chìa khóa giúp bạn tháo gỡ những nút thắt trong lòng, để bạn hiểu rằng: sau tất cả, việc thừa nhận mình đang đau chính là biểu hiện của một sự dũng cảm phi thường.
#nhanam #nhanambooks #nhanamtiengviet #mentalhealth #suckhoetinhthan